Tư Không Hoàn bò dậy, hắn bị Lăng Hàn dùng Yêu Hầu quyền đánh bay, lực quyền nện vào ngực hắn, hắn đau đớn tới cực hạn, hiển nhiên cũng gãy xương.
Hắn chậm rãi lui về phía sau, tuyệt đối không dám đơn độc đối mặt Lăng Hàn.
Tất cả mọi người sợ hãi không hiểu, Minh Văn cảnh đấy, cho dù đạt đến lục văn cũng không thể cường đại như vậy.
Gặp quỷ.
Lăng Hàn tươi cười, đương nhiên hắn sẽ không giải thích với đám người này, hắn cũng không phải lục văn mà là thất văn!
- Hiện tại thế sự xoay vần, đến phiên ta truy sát các ngươi.
Hắn thản nhiên nói một câu.
Nếu như đổi lại Minh Văn cảnh khác nói ra câu này, chắc chắn đám người kia sẽ xem đây là chuyện cười, không biết sống chết. Nhưng Lăng Hàn nói ra lại như đoạt hồn phách mọi người, nội tâm lạnh buốt.
Tiểu tử này thật sự dám làm như vậy.
A a a, thật không nghĩ tới.
Lăng Hàn nhìn chằm chằm vào Tư Không Hoàn, nói:
- Ta đã từng nói, lần sau gặp mặt sẽ giết ngươi đúng không?
Tư Không Hoàn im lặng, lúc trước Lăng Hàn nói ra câu này, hắn cho rằng đây chỉ là câu dọa suông, hiện tại mới qua mấy ngày, gia hỏa này đã có được năng lực giết hắn?
Hắn lui lại, tuyệt không dám đơn độc đối mặt với Lăng Hàn.
- Ta muốn giết ngươi, ngươi có khả năng chạy trốn hay sao?
Lăng Hàn thản nhiên nói, trong tay Thiên Văn ngọc đã hoàn thành áp súc, xèo, hắn đem cái này đặc thù Pháp khí đánh ra ngoài.
Gấp mười ba lần vận tốc âm thanh bộc phát, làm sao ngăn cản?
Ầm, Tư Không Hoàn biết rõ một kích của Lăng Hàn sẽ long trời lở đất, uy lực lớn đến vô tận, thì tính sao, biết rõ nhưng không ngăn cản nổi.
Hắn chỉ miễn cưỡng cầm lấy cự thuẫn, sau đó lại bị đánh nát
Thiên Văn ngọc rơi xuống mặt đất nhưng lần này không ai dám đi nhặt, Lăng Hàn dạo bước đi tới, cũng không ai dám ngăn cản.
Lăng Hàn hung uy đã xâm nhập lòng người, ai có thể không sợ?