- Lăng Hàn, ngươi không biết xấu hổ!
Đám người tức giận không kiềm nén được.
Một thổ dân nho nhỏ dám đùa giỡn bọn họ?
Lăng Hàn cười nhạt một tiếng, nói:
- Các ngươi qua loa xin mệnh liền muốn mặt rồi?
Tất cả mọi người đỏ mặt, cho dù quỳ xuống bọn họ cũng không thể cải biến sự thật, kết quả lại là Lăng Hàn đùa bỡn bọn họ, muốn bọn họ buồn bực và xấu hổ.
- Các ngươi nói đúng, đoạt bảo trong di tích cổ, tùy vào bản lĩnh... Nghe theo mệnh trời!
Lăng Hàn bộc phát sát ý khủng khiếp, bị người ta truy sát không ngừng, thật sự cho rằng hắn không tức giận?
- Mọi người cùng nhau xông lên!
Có người kêu lên:
- Hắn mạnh hơn nữa cũng chỉ có một người, không phải là đối thủ khi chúng ta liên thủ.
- Đúng, liều mạng với ngươi!
Quan hệ đến tính mạng của mình, cho nên nhất hô bách ứng, đám người cùng rống to, nếu đã chạy không thoát, bọn họ chỉ có thể liều mạng.
Lăng Hàn không quan tâm, hắn chắp tay sau lưng, chỉ cần không có người trốn thì hắn sẽ không động thủ.
- Giết hắn còn có thể có thu hoạch khổng lồ.
Mã Thu Linh nói, nàng rất căm thù Lăng Hàn, bị đối phương đập một cục gạch, nàng chẳng những bị hủy dung, còn bị vận rủi quấn thân.
Ầm, nàng mới vừa nói xong, một cơn gió thổi tới và lùa vào miệng nàng, nàng không ngừng ho khan.
Vận rủi quấn thân, có thể nói dù uống nước lạnh c*̃ng tê răng.
- Giết!
Có mười mấy người liên thủ tấn công, trong tay đều cầm pháp khí, mặc dù đều là cấp bậc Tầm Bí cảnh, bọn họ lại có thể phát huy toàn lực, bọn họ như hổ thêm cánh.
Lăng Hàn mỉm cười, sát khí bộc phát, mười mấy người kinh hãi, toàn thân đổ mồ hôi lạnh, giống như đứng trước mặt bọn họ không phải tiểu bối Minh Văn cảnh, mà là Chân Quân cao cao tại thượng, thậm chí là đại năng cấp Giáo Chủ.
Xoát, đúng vào lúc này, một thanh kim kiếm bay ra, phốc, nó đâm vào trán một kẻ địch.