Có thể nói, Hồng Thiên Bộ là người phi thường để mắt đến Lăng Hàn, hắn suy nghĩ tới Lăng Hàn trước tiên, mặc dù không có chứng cứ.
Hồng Thiên Bộ cau mày, hắn dung hợp với con mắt Thái Cổ hung thú nhưng ông trời vô cùng bình tĩnh, cũng không có biến hóa gì.
Yêu nghiệt như hắn vẫn không thể kinh động thiên địa, Lăng Hàn lại làm được.
Rốt cuộc tiểu tử này làm chuyện kinh thiên động địa gì?
Hồng Thiên Bộ vô cùng tò mò, hắn cũng vô cùng kiêng kỵ, Lăng Hàn càng yêu nghiệt, hắn càng khó giết đối phương.
...
Không chỉ Hồng Thiên Bộ, những người đến từ lồng giam như Kim Ngọc Lộ cũng biết được càng nhiề, bọn họ kinh hãi, cho dù người đến từ thế giới võ đạo cực thịnh cũng ít khi xuất hiện việc này.
Kim Ngọc Lộ biết, có một đại tộc chế tạo ra pháp khí kinh khủng, có thể thôn phệ máu của vạn tộc để tiến hóa không ngừng, thời điểm bọn họ sử dụng pháp khí này tiến hành đại đồ sát, thiên địa tức giận, một tia chớp giáng xuống đánh nát pháp khí, c*̃ng oanh sát mấy đại năng điều khiển pháp khí.
Từ đó về sau, đại tộc biến thành tộc đàn phổ thông, hiện tại đã không còn tin tức.
Ở nơi này có pháp khí tà ác xuất thế hay sao?
Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?
...
Sau khi đột phá thất văn, Lăng Hàn nhất tâm đa dụng, đồng thời tiến hành khắc minh văn lên nội tạng.
Tốc độ của hắn nhanh chóng, bởi vì một trăm vạn đạo hoa văn chỉ là trích dẫn, không cần hắn sử dụng đầu óc suy nghĩ, hắn chỉ cần nhất tâm đa dụng mà thôi.
Ba mươi vạn đạo, năm mươi vạn đạo, tám mươi vạn nói... Một trăm vạn đạo!
A, làm cách nào gia tăng hoa văn?
Lăng Hàn giật mình, hắn phát hiện tiến trình thất văn đã kết thúc.
Là thời gian ngắn hơn?
Không có, Lăng Hàn lắc đầu, tiến trình thất biến cũng lâu hơn hiện tại, nhưng bởi vì hắn đồng thời khắc minh văn lên rất nhiều cơ quan nội tạng, tự nhiên sẽ ảnh hưởng tốc độ, cho nên minh văn của hắn đạt tới một trăm vạn thì thất biến cũng kết thúc.