Khó trách những người này không chịu rời đi.
Băng Nguyên thạch có thể tụ tập lực lượng thiên địa, cho dù sau khi bước vào Tiên đồ, thứ này vẫn có tác dụng phụ trợ cực mạnh.
Nhưng rất khó lấy Băng Nguyên thạch, cho nên những người này đang thương nghị làm sao thu lấy bảo vật này.
Lăng Hàn lặng lẽ rời đi, dựa theo lời những người này, mục tiêu nằm ở phía trước
Đây là một vách núi cao chót vót, trên vách núi có một gốc thanh tùng rất cao, dưới thanh tùng có một khối đá nhỏ màu ngọc xanh, nó đang tỏa ra ánh sáng yếu ớt.
Thứ này chính là Băng Nguyên thạch.
Vì sao khó lấy?
Mặc dù Băng Nguyên thạch nằm ở rất cao, Tầm Bí cảnh muốn trèo lên vách đá quá dễ dàng.
Lui thêm một bước, Yêu tộc, Hải tộc không có “điểu nhân” sao, hóa thành hình thái của mình và bay lên, cầm lấy bảo thạch không phải chuyện dễ dàng?
Bởi vì sau khi rời khỏi mặt đất sẽ có áp lực rất lớn, nếu không, bọn họ đã dễ dàng vượt qua hồ nước, chỉ cần giương cánh bay qua, con bạch tuộc cũng không có biện pháp gì.
Chính bởi vì như thế, đám người c*̃ng vô kế khả thi, chỉ có thể đứng dưới nhìn lên.
Băng Nguyên thạch trân quý như vậy, ai nguyện ý rời đi?
Lăng Hàn c*̃ng ngẩng đầu nhìn sang, hắn làm cách nào để đạt được bảo vật này?
Đáng tiếc, đám người phía sau quá gần, bằng không Lăng Hàn có thể dùng Thiên Văn ngọc đánh thử một cái.
Chờ chút, Lục Oa được hay không?
Lăng Hàn gọi Lục Oa ra, nói:
- Nơi này có áp chế, ngươi có thể đột phá chướng ngại nơi đây hay không?
- Ta thử một chút.
Lục Oa nói.
Nàng tự mang hiệu quả ẩn hình, đương nhiên không sợ lộ tung tích.
Lăng Hàn không thể nhìn thấy, chỉ có thể chờ đợi.
Một lát sau, Lục Oa nói:
- Phụ thân, áp chế quá lợi hại, ta không có cách nào.
Ngay cả Lục Oa cũng không có cách nào?
Lăng Hàn thở dài, chẳng lẽ hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn?
Hắn quyết định mạo hiểm thử xem, bảo vật này quá trân quý, hắn đã có Vạn Tinh thạch, bởi vậy chuyến đi Phiêu Miểu phong đã viên mãn, dù có lấy được thần thạch khác hay không, hắn c*̃ng không quan tâm.