Ầm ầm ầm, Lăng Hàn như hổ vào bầy dê, hắn chỉ đánh vài chiêu, hắn đánh bại bốn tên Khai Khiếu cảnh như gió thu quét lá vàng.
Cái gì!
Hai tên cường giả Tầm Bí cảnh biến sắc, chiến lực của Lăng Hàn còn chưa bước vào cấp độ Tầm Bí cảnh nhưng đã nghiền ép Khai Khiếu cảnh, dễ dàng tới mức không thể tưởng tượng nổi.
Kẻ này tuyệt đối là thiên tài võ đạo, nghiền ép cùng giai như ăn cơm uống nước.
Trong suy nghĩ của bọn họ, Lăng Hàn có tu vi Khai Khiếu cảnh, bằng không bọn họ không dám tin tưởng có kẻ vượt qua một đại cảnh giới còn có thể nghiền ép bọn họ.
- Người trẻ tuổi, sư phụ ngươi là người nào?
Một lão giả tóc bạc hỏi Lăng Hàn.
Hắn kiêng kị lai lịch của Lăng Hàn, có thể bồi dưỡng ra thiên tài như vậy là lão quái Chân Ngã hay Hóa Linh Chân Quân?
Cho nên, hắn không thể không đối đãi cẩn thận.
Lăng Hàn cười nhạt một tiếng:
- Sư phụ ta là Đại Tự Tại Thiên Sư, chấp chưởng càn khôn trên chín tầng trời.
Cảm giác trang bức thật tốt.
Hai lão giả nhìn nhau, hiển nhiên bọn họ chưa từng nghe qua cái tên này.
- Tiểu tử, ngươi đang đùa giỡn chúng ta sao?
Một lão giả khác quát lớn, hắn có mái tóc đen nhưng nếp nhăn quá nhiều.
Lăng Hàn phủi tay:
- Thông minh.
- Hừ, ngươi đùa nghịch tiểu thông minh trước mặt chúng ta, ngươi tự tìm đường chết!
Lão giả tóc bạc giận dữ, hắn lao thẳng về phía Lăng Hàn, vươn tay tấn công.
Hắn vẫn có chút cố kỵ, bởi vậy hắn muốn bắt chứ không phải giết Lăng Hàn.
Lăng Hàn phát động công bằng tuyệt đối, khí tức của lão giả tóc bạc giảm mạnh.
Hắn không phải cường giả Tiên đồ, c*̃ng không dung hợp con mắt Thái Cổ hung thú, càng không phải hậu nhân của Hóa Linh Chân Quân, cũng không được ban thưởng bảo vật chống cự công bằng tuyệt đối áp chế.
Lăng Hàn xông lên, hắn xuất ra một quyền, ầm, lão giả tóc bạc bị đánh hôn mê bất tỉnh.