- Ừm?
Lão giả áo xanh vừa vươn tay ra thì ngưng lại.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên cao, chỉ thấy mưa phun trên trời đã thay đổi.
Sét đánh gió thổi trời mưa, đây là hiện tượng tự nhiên nên không có gì kỳ lạ, nhưng trời mưa rất cổ quái, nó có màu đỏ.
Mưa máu?
Trên trời đổ mưa máu, đây là một loại cảnh cáo.
- A, máu ở đâu ra?
- Trên mặt ngươi đều là máu!
- Ngươi cũng thế!
- Cái gì, mưa trên trời là mưa máu!
Đám người phía dưới hoảng hốt, từng người kinh hãi, trời đổ mưa máu, đây là dấu hiệu của tai họa, chẳng lẽ mười ba tên cường giả này sẽ mang tới điềm xấu?
Lão giả râu bạc trắng và mười hai người khác cau mày, bọn họ cảm thấy khó hiểu.
Bọn họ cũng không thể hiểu rõ, vì sao trên trời lại đổ mưa máu, đây là điềm báo đại hung!
- Máu này là?
Đột nhiên, sắc mặt lão giả áo xanh thay đổi, hắn bay từ trên trời xuống:
- Đi mau!
Hắn lao vào trong một căn phòng, tiến vào trong đó tránh mưa.
Nghe hắn nói như thế, sắc mặt mười hai tên cường giả khác cũng thay đổi, đồng thời bay vào trong nhà.
Nhìn thấy những cường giả này làm thế, những người khác cũng bạo động, người người tìm nơi tránh mưa, giống như mưa này có độc.
Lăng Hàn vẫn còn tốt, hắn đứng ở cửa ra vào, trên đầu có mái che cho nên không dính mưa.
- Phụ thân, mưa này cực kỳ tà dị!
Nhị Oa nói, nàng phát động nhãn thuật nhìn về lên bầu trời, nói:
- Lão giả vừa rồi dẫn động lôi đình, giống như ngoài ý muốn mở ra một thông đạo không gian, máu từ bên trong rơi ra ngoài, dung hợp vào trong nước mưa.
Ban đầu chỉ là mưa phùn bình thường, nhưng bây giờ dung hợp máu tươi, đây là hai việc khác nhau.
Lăng Hàn gật đầu, nếu như không tà môn, c*̃ng không có khả năng làm Sinh Đan cảnh kiêng kỵ như thế, lão giả áo xanh sợ hãi như thế không phải giả vờ tạo thành, mà là sợ hãi phát ra từ nội tâm.