Sinh Đan cảnh, đứng bậc thứ ba trên Tiên đồ, đặt trong tinh không cũng là cao thủ có tiếng tăm không nhỏ.
Hiện tại, mười ba đại năng Sinh Đan cảnh liên thủ tiến vào đế đô.
Bọn họ muốn chọi cứng với Trần Phong Viêm hay sao?
Sau khi Lăng Hàn nghe xong liền cười lớn.
Trần Phong Viêm chính là Hóa Linh cảnh Chân Quân, lại là hoàng tử của vương triều trước kia, trong tay khẳng định nắm giữ không ít bảo thuật, cho nên, thực lực của hắn chắc chắn mạnh hơn Hóa Linh Chân Quân cùng cấp.
chỉ là mười ba tên Sinh Đan cảnh? Không đủ nhét kẽ răng cho hắn.
Bên ngoài đánh giá Trần Phong Viêm chỉ có thực lực Sinh Đan cảnh, bởi vậy người trong lồng giam cho rằng, mười ba Sinh Đan cảnh đủ sức trấn áp Trần Phong Viêm.
Cấp độ như thế quá cường đại, Lăng Hàn không có khả năng quản, bởi vậy, hắn cũng không đặt việc này trong lòng, cho dù trời sập cũng có người trên cao đỡ lấy, hắn chỉ cần lo tốt chuyện của mình là đủ rồi.
Lúc mười ba vị cường giả vừa vào đế đô, đầu mâu lại trực chỉ Ngoại Vụ phủ, bảo phủ chủ như Lăng Hàn và Bích Tiêu công chúa lập tức đi bái kiến bọn họ.
Khốn kiếp.
Lăng Hàn cảm thấy phiền muộn, vì cái gì những cường giả kia muốn thị uy, hết lần này tới lần khác lại thích nhắm vào mình?
Trước cũng thế, muốn buộc hắn giao ra Sồ Long truyền thừa, hiện tại mặt ngoài nhằm vào Ngoại Vụ phủ, hắn lại là chính chủ, hắn có thể tránh hay không?
- Hiện tại ta đã dùng hết át chủ bài cũng không có khả năng ngăn cản uy thế của Sinh Đan cảnh, cho nên, chỉ có thể chờ mong vị đại chất tử kia có lưu hậu thủ gì đó, hoặc hắn tự mình giáng lâm.
- Nhưng mà, buổi tối hôm nay ta có thể đi phóng túng một lần hay không?
Lăng Hàn nghĩ đến da Hư Không Thú, hắn có thể ẩn hình, lại thêm mảnh vỡ bia đá, có thể đập choáng mấy tên cường giả Sinh Đan cảnh hay không?
Trái tim hắn đập thình thịch, Sinh Đan cảnh có bao nhiêu đồ tốt?
Vì lý do an toàn, hắn cũng không lập tức hành động, lúc này hỏi thăm Lục Oa, da Hư Không Thú có thể phòng ngự thần giác của cao thủ Sinh Đan cảnh hay không?