Nhân cơ hội này, Lăng Hàn điều khiển Kim Ngưu chạy nước đại.
Mặc dù tốc độ của Kim Ngưu không kém gì Huyền Thiên Lĩnh, cũng đạt gấp mười vận tốc âm thanh, thời điểm chạy đi còn có ánh sáng hộ thuẫn bảo hộ, không cần lo lắng tốc độ quá nhanh làm thân thể hai người bị xé nát, trừ có chút xóc nảy ra, có thể nói nó là phương tiện đi lại hoàn hảo.
- Ngươi chạy sai hướng rồi?
Bích Tiêu công chúa nhắc nhở, gia hỏa này đang chạy không phải phương hướng đế đô.
Nàng thở dài, vốn cho rằng Lăng Hàn trấn định, không nghĩ tới hắn cũng chỉ giả vờ, cũng chạy sai phương hướng.
Lăng Hàn quay đầu lại nói:
- Ngươi cho rằng, chúng ta có thể trốn về đế đô hay sao?
Ách, đương nhiên là không có khả năng, đừng nói quay về đế đô cần thời gian mấy ngày, Huyền Thiên Lĩnh nhiều lắm chỉ cần mười mấy phút là có thể bắt và giết bọn họ.
- Vậy ngươi chạy loạn cũng vô dụng thôi!
Bích Tiêu công chúa kêu lên.
Lăng Hàn cười ha ha, nói:
- Yên tâm, ta không có chạy loạn, tin tưởng ta.
Bích Tiêu công chúa im lặng, đã đến lúc này ngươi còn bảo ta tin tưởng ngươi, tin tưởng ngươi ở điểm nào?
Trừ phi trên người Lăng Hàn có nhiều quân cờ hơn nữa.
- Tiểu tử, trên người ngươi còn bao nhiêu bảo vật?
Huyền Thiên Lĩnh cười to, hắn lại đánh xuống một chưởng.
Lăng Hàn dùng quân cờ đón đỡ, mặc dù lại hóa giải một kích nhưng quân cờ đã ảm đạm rất nhiều.
Một kích, hai kích, ba kích, sau hơn mười kích, ký hiệu đã biến mất, quân cờ nứt ra và không có tác dụng.
- Sâu kiến, còn muốn ngoan cố chống lại?
Huyền Thiên Lĩnh lạnh lùng nói một câu.
Lại đánh xuống một chưởng, không có biện pháp, Lăng Hàn chỉ có thể sai sử Kim Ngưu nghênh kích.
Dù hóa giải công kích nhưng năng lượng trong đạo thạch giảm xuống rất nhiều.
Lại thêm hai kích nữa, Kim Ngưu cũng chỉ có thể chạy trốn, nó không có khả năng hóa giải công kích.