Đây là ý gì?
Tiếu lý tàng đao sao?
Lăng Hàn c*̃ng mỉm cười, nói:
- Không nghĩ tới Đồ huynh lại biết ta?
- Ha ha, hai vị hiện tại là nhân vật chạm tay có thể bỏng, hai vị phủ chủ Ngoại Vụ có quyền thế ngập trời, tại hạ nào dám không biết?
Đồ Kiến Bạch cười khẽ.
Hắn vừa nói ra lời này, các đệ tử đều kinh ngạc, hai người này thật sự là người Ngoại Vụ phủ gì đó, hơn nữa nghe Nhị sư huynh nói, dường như ngành này rất phi phàm.
Bích Tiêu công chúa nói:
- Ta muốn gặp Công Tôn tông chủ, Đồ huynh có thể dẫn kiến?
- Dẫn kiến không phải vấn đề, nhưng tông chủ đại nhân một ngày bận trăm công ngàn việc, không nhất định có thời gian gặp.
Đồ Kiến Bạch lộ ra vẻ khó xử.
Lăng Hàn cùng Bích Tiêu công chúa nhìn nhau, biết rõ Đồ Kiến Bạch đang có ý định thoái thác bận rộn tới mức nào mà không có chút thời gian gặp mặt khách nhân?
Lại nói, bọn họ cũng không phải người bình thường, mà là đại biểu cho Ngoại Vụ phủ, đại biểu Trần Phong Viêm.
Nhưng Đồ Kiến Bạch tươi cười chào đón, hắn cũng không tiện trở mặt, nếu không sẽ truyền ra lời đồn Huyền Bắc quốc ngang ngược, sẽ có một ít thế lực lợi dụng, có thể sẽ dẫn tới phiền phức rất lớn.
Lăng Hàn gật gật đầu, nói:
- Như vậy chúng ta ở tạm nơi này vài ngày, hi vọng Công Tôn tông chủ mau chóng gặp chúng ta.
- Dễ nói, dễ nói.
Đồ Kiến Bạch gật đầu, hắn làm ra tư thế xin mời:
- Mời hai vị đi theo ta.
Nhìn thấy Đồ Kiến Bạch dẫn Lăng Hàn, Bích Tiêu công chúa và đám tiểu oa nhi lên núi, những đệ tử còn lại không cam lòng, người một nhà bị đánh nhưng kết quả hung thủ vẫn nhởn nhơ không có việc gì?
- Rốt cuộc hai người này có lai lịch gì?
- Ngoại Vụ phủ là nơi nào?
- Chắc chắn Nhị sư huynh biết rõ, vì cái gì không nói cho chúng ta biết?