Lăng Hàn nắm giữ công pháp Hầu ca và bí pháp ở vách đá, lại phối hợp với hoàn cảnh thiên địa cơ hồ đã khôi phục như hiện tại, tu vi hắn tăng lên có thể nói là nhanh đến mức không hợp thói thường. Chỉ cần có đủ sinh mệnh bảo quả, hắn có nắm chắc trong vòng một năm xông lên tới Tầm Bí cảnh.
Chỉ là trong tay hắn chỉ còn lại có một viên sinh mệnh bảo quả, mà dù là đột phá Minh Văn cảnh không có b**n th** như thất cốt. Thế nhưng ít nhất cũng cần tám khỏa sinh mệnh bảo quả cấp bậc Tầm Bí cảnh, nhưng chỉ có một viên... Đủ sao chứ?
Dù sao hắn cũng phải chuẩn bị thêm mấy khỏa a.
Ai, Lăng Hàn thở dài, hóa ra tu vi tiến cảnh nhanh cũng còn có phiền não như vậy.
Nếu như chuyện này để cho người khác biết, nhất định sẽ mắng hắn ra vẻ, phiền não như vậy ai cũng muốn có được a.
Hai mắt Lăng Hàn nhìn về phía người đá, quyết định không lãng phí thời gian nữa, hắn đã rớt lại phía sau mất mấy ngày rồi.
Hắn dung nhập vào trong người đá, sau khi hơi thích ứng một chút, lập tức đi đẩy cửa cung điện ra.
Không tốn một chút sức nào thì cửa đã mở ra.
Lực lượng bây giờ của hắn... Cố lẽ phải có hai mươi vạn cân!
Lúc còn là kục cốt, lực lượng của hắn đã là mười lăm vạn cân, đây chỉ là tăng lên một tiểu cảnh giới, lại có thể tăng trưởng lớn như vây sao?
Thất cốt quả nhiên là b**n th**.
Lăng Hàn tin rằng chiến lực hiện tại của mình đủ để địch nổi Khai Khiếu trung kỳ thậm chí là hậu kỳ. Mà sau khi đột phá Minh Văn cảnh, như vậy hiển nhiên muốn quét ngang tất cả Khai Khiếu là chuyện không đáng kể.
Hắn thôi động người đá, đi vào trong cung điện.
Ánh sáng loá mắt, cũng may, thân hắn ở bên trong tượng đá, hai mắt cũng không thể nhìn thấy phía trước, cho nên c*̃ng không quan trọng. Thần thức có thể cảm ứng được vật thể, nhưng cũng không thể nhìn được màu sắc. Cho nên có ánh sáng tồn tại hay không hoàn toàn không có gì khác nhau cả.