Cái gì!
Sắc mặtĐổng Tề đại biến, bởi vì hắn phát hiện ra tu vi c*̉a mình đã trực tiếp bị hạ xuống đến Cực Cốt cảnh.
Rõ ràng trận pháp không phát động, sao tu vi c*̉a hắn lại bị hạ xuống cơ chứ?
Chẳng lẽ?
Bỗng nhiên hắn nghĩ ra, trên thânLăng Hàn còn có một cáitrận pháp tương tự a?
Hỏng bét!
Hắn muốn trốn tránh, nhưng dưới vận tốc gấpchín lần âm thanh, hắn đâu còn tránh kịp nữa?
Không có cách nào khác, hắn chỉ có thể miễn cưỡng giơ hai tay ngăn ở trước người, BA~, tay mới nâng lên thì Thiên Văn ngọc đã đánh gãy tay, chỉ thấy máu me tung tóe, hai tay của hắn đã mạnh mẽ bị nện đứt.
Thế đi c*̉a Thiên Văn ngọc không giảm, vẫn hướng về phía lồng ngực của hắn mà đập tới.
Đổng Tề miễn cưỡng né tránh một chút, BA~, Thiên Văn ngọc đánh vàotrên sườn trái của hắn, lập tức kéo xuống một mảng lớn huyết nhục c*̉a hắn. Còn có mấy chiếc xương sườn, tạo thành một cái khe nứt hình vuông.
Hắn kêu thảm một tiếng, thế nhưng lại không có chút do dự xoay người chạy đi, thân hình như bay.
Vốn hắn cũng không không chịu nổi một kíchnhư thế, thế nhưng ai bảo hắn không nghĩ tới Lăng Hàn còn cóloại trận pháp như Tuyệt Đối Công Bằng cơ chứ? Mà hắn lại ôm tâm tư muốn hố Lăng Hàn, mãi đến khi đối phương xuất thủ thì hắn mới tiến hành phản kích, dẫn đến hắn thiếuthời gian phản ứng a?
Sau khi chạy ra thật xa, lúc này hắn mới quay đầu, có chút oán hận nhìn Lăng Hàn một chút, sau đó thân thểlại bắt đầu biến mất ở phương xa.
- Ha ha, còn muốn gạt cha nhà ta, thật sự là mơ mộng hão huyền!
- Tự mình chuốc lấy cực khổ!
- Không biết cha chúng ta là tổ tông âm người hay sao?
Mấy đứa trẻ không có người nào không hi hi ha ha nói cười.