Cho nên, Lăng Hàn cường đại như vậy cũng gõ một hồi chuông cảnh báo cho bọn hắn, hóa ra còn có đối thủ cạnh tranh cường đạithứ ba ở đây.
Bọn hắn nghiêm túc xem trận chiến, nắm bắtsơ hở c*̉a Lăng Hàn và Đồng Miêu.
Bất luận kẻ nào cũng có sơ hở, có một chút người là kỹ pháp c*̉a bản thân đãrất không hoàn mỹ, có ngườilúc tu luyện gây ra rủi ro.
Lăng Hàn và Đồng Miêu cũng như thế, bọn hắn cũng đang tìm lỗ hổng c*̉a đối phương, từ đó đánh ra một kích trí mạng.
Chỉ là, thực lực của bọn hắn tuyệt cường, sơ hở ít đến mức thương cảm, cho dù có lộ ra cũng chỉ lóe lên rồi biến mất, muốn nắm bắt được ở trong tiết tấu chiến đấu nhanh như vậy, đồng thời còn đưa ra phản ứng, chuyện này khó không gì sánh được.
Chỉ khi nào bọn hắn chiến đến lâu, song phương quen thuộc con đường c*̉a đối phương thì mới có thể chân chính lợi dụng sơ hở của đối phương, trong nháy mắt phân ra thắng bại.
- Ha ha ha, thống khoái! Thống khoái!
Đồng Miêu cười to, nói:
- Mặc dù cảnh giới của ngươi không cao, nhưng chiến lực thực sự không yếu, có tư cách trở thành người bị tagiết chết, ta sẽ nhớ kỹ tên c*̉a ngươi.
Đây coi như là vinh quang sao?
Lăng Hàn cườiha ha:
- Da trâu thổi xé trời!
- Chẳng mấy chốc nữa ngươi sẽ biết rõ, có phải ta đang khoác lác hay không.
Đồng Miêu lại cũng không có giận dữ, chỉ nở một nụ cười lạnh, tay trái ngả vào bên tay phải, cũng không biết hắn làm như thế nào mà bỗng nhiên nhúc nhích, không ngờbên trong tay trái tay phải đều nắm một thanh lợi kiếm.
A, còn có thể làm như vậy sao?
- Song kiếm mới có thể phát huy ra sức chiến đấu của ta!
Đồng Miêu lè lưỡi l**m một cáitrên thân kiếm, trên mặt hiện lên vẻ khát máu điên cuồng.