Thầm nghĩ, Lăng Hàn quay người rời đi, nếu có cơ hội, hắn muốn quay về Hải Bình sơnmột lần, đi tìm Hầu ca hỏi thăm một chút.
Cũng đã lâu không có gặp mặt, không biết Hầu ca đã thoát khốn hay chưa.
Lăng Hàn trở lại cuối lối đi bí ẩn này, đi ra ngoài. Sau khi che giấu vết tích, hắn tiếp tục dọc theo đường hầm ở đáy hồ rời đi, cẩn thận từng li từng tí một. Lại đi rất lâu, rốt cục đường hầm này đã chấm dứt.
Tám người đi ra ngoài, chỉ thấy phía trước xuất hiện một khối vách đáto lớn, phía trên có khắc một bức hoạ rất lớn.
Chỉ là, dưới thạch bích lại có chí ít trăm bộ thi thể nằm đó, có thi thể bị chém rụng đầu, có thi thể thì bị chém thành hai nửa, có thể thấy được người ra tay vô cùng tàn nhẫn.
Ánh mắt Lăng Hàn đảo qua, nơi này còn có ba người sống sờ sờ, phân biệt là hai nam một nữ, bọn hắn đều đưa lưng về phía hắn, ngửa đầu nhìn khối vách đá kia, giống như đang lĩnh ngộtuyệt thế võ học gì đó.
Nghe thấyđộng tĩnh c*̉a đoàn người Lăng Hàn, nam tử mặc áo trắng trong ba người đứng dậy, cũng xoay người qua nhìn.
A, nhìn rất quen mắt.
Đầu tiên Lăng Hàn sững sờ, sau đó đã lập tức nghĩ ra, đây chính là người mà lúc hắn nhảy vào trong động giữa hồ băng đã nhìn thấy. Bởi vì đối phương vừa mới đi ra khỏi hốc cây, cho nên hắn cũng chỉ nhìn thấy một chút mà thôi.
- Lại có người đến chịu chết a!
Đồng Miêu nở nụ cười thị sát, nhanh chân đi về phía Lăng Hàn.
Lăng Hàn nhướng mày, nói:
- Người nơi này đều là do ngươi giết?
- Không sai, mà ngươi c*̃ng sắp làm bạn cùng bọn hắn rồi.
Đồng Miêu nói xong, một khi hắn gặp máu, sát ý kia sẽ sôi trào không có tận cùng. Nếu không phải thực lực c*̉a Đổng Tề và Tân Như Nguyệt cũng không ở dưới hắn thì hai người này c*̃ng không có khả năng yên ổn ngồi ở chỗ này, mà đã là thi thể nằm ở dưới đấ trồi.