Dưới sự cường công c*̉a người khỉ, cuối cùng Đại Tri Chu c*̃ng rút lui.
Có lẽ nó biết rõ, không có gì phải đánh với một người chết, cho dù liều mạng đến mức lưỡng bại câu thương thì như thế nào chứ, người ta đã sớm chết, không đau không ngứa a.
Địch nhân vừa đi, người khỉ lập tức trở nên mờ mịt, xoay một vòng tại chỗ.
Lăng Hàn muốn rời đi, thế nhưng bỗng nhiên nghĩ đến còn có Thiên Văn ngọc rơi ở phía trước, nghĩ nghĩ một lát, hắn vẫn quyết định đi thu hồi lại Thiên Văn ngọc.
Hẳn Đại Tri Chu đã chạy đi xa, khả năng giết trở lại rất thấp a.
Quan trọng nhất là, Thiên Văn ngọc quá quan trọng, hắn nhất định phải cầm về.
Hắn đi về phía trước, cũng không có đi được mấy bước thì phía sau lưnghắn đã toát ra mồ hôi lạnh.
Sau lưng hắn, người khỉ vốn còn mờ mịt bồi hồi lại không phát một chút âm thanh nào, c*̀ng đi tới.
Đây chính là một cỗ thi thể a, lảo đảo đi theo sau lưng, chuyện này không dọa người sao chứ?
Nếu không phải vừa rồi người khỉ đã xuất thủ công kích Đại Tri Chu cho hắn, như vậy nhất định hiện tại Lăng Hàn đã co cẳng chạy trốn từ lâu rồi.
Hắn dừng bước lại, người khỉ kia c*̃ng ngừng lại.
Lăng Hàn nhìn thật cẩn thận, nhục thân c*̉a người khỉ không hủ hóa, thế nhưng ngực đột nhiên có một cái động lớn, hiển nhiên đã bị đánh nổ trái tim mà chết.
Hiện tại, trong hai mắt c*̉a người khỉ có ngọn lửamàu xanh lụcnhảy lên, vô c*̀ng quỷ dị.
Ách, một người chết bò dậy, lảo đảo đi theo sau lưng, đây đã là một chuyện vô cùng quỷ dị a.
Lăng Hàn xoay người tiếp tục đi, người khỉ c*̃ng loạng chà loạng choạng đi theo hắn, dường như ỷ lại hắn vậy.