BA~, BA~, BA~, có tiếng bước chânrất nhỏ truyền đến.
Đồng Miêu lập tức mở hai mắt ra, nhìn lại về phía cửa ra vào c*̉a hốc cây, sát khí sôi trào, cảm xúc vô cùngcuồng nhiệt.
Rất nhanh, một thân ảnh đã đi ra, dáng người thon dài, khuôn mặt anh tuấn, giống như mang theo một loại quang huy, khiến cho người ta có một loại cảm giác không dám nhìn thẳng.
Hai mắtĐồng Miêu không khỏi nhíu lại, năm ngón tay cầm kiếm nắm chặt hơn.
Ánh mắt nam tử anh tuấn quét qua, không khỏi chậc chậc tán thán:
- Thảm như vậy?
Đồng Miêu trực tiếp giết tới, xoát, một kiếm đảo qua, giống như ngay cả thiên địa c*̃ng có thể bị một kiếm c*̉a hắn chém thành hai nửa.
Nam tử anh tuấn kia lại không sợ hãi một chút nào, trong lúc tay phải chấn động đã có thêm một cây thương, phanh, đã giữ lấy kiếm c*̉a người nọ.
Một đạo lực lượng ba động lan tràn, thân thể hai người đồng thời chấn động, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.
Bọn hắn cũng không có thu được nhắc nhở ở bên trong thức hải, như vậy đã nói, tu vi c*̉a đối phương cũng không yếu hơn mình.
- Ngươi là người phương nào mà có thể cản được một kiếm c*̉a ta?
Đồng Miêu nói.
Nam tử anh tuấn kia cười ha hả một tiếng:
- Ngươi có thể cản được mười thương c*̉a ta thì mới có tư cách biết rõ tên của ta.
Đồng Miêu hừ lạnh một tiếng, lần nữa vung kiếm giết tới.
Đinh đinh đinh, kiếm thương c*̉a hai người không ngừng tấn công lẫn nhau, trong nháy mắt đã đánh ra mười mấy chiêu.
- Ha ha ha, ta chính là Đổng Tề.
Cuối cùng nam tử anh tuấncũng đã nói ra tên của mình.
Đồng Miêu lè lưỡi l**m mũi kiếm một chút, nói: