Nhị Oa lắc đầu:
- Cái này, trí nhớ của con c*̃ng rất mơ hồ, nghĩ không ra được a.
Dù sao tên điểu nhân này c*̃ng vô cùng kinh khủng, trước mắt người đạp vào tiên đồ cũng chỉ có hai người —— Yêu Hoàng và Trần Phong Viêm. Hai vị này không có mặt, như vậy ai c*̃ng không trấn áp được tên điểu nhân này.
Chi, có lẽ người chim này một mực nằm hồi phục ở bên trong cung điện dưới lòng đất, theo địa cung xuất thế, hắn mới xuất thế theo a. Hay là hắn bị vây ở chỗ này, bởi vì một loại áp chế hoặc là trận pháp nào đó bị ma diệt cho nên hắn mới thoát khốn a?
Lăng Hàn nghĩ đến thử yêu trong động quật nào đó, c*̃ng không biết tên kia bị nhốt ở trong đó bao nhiêu năm, rốt cuộc mới trốn thoát đi được ra ngoài.
Thử yêu tuyệt đối đã bước lên tiên đồ, thế nhưng lại bị Trần Phong Viêm dùng một kích đánh chết.
Từ điểm đó mà nói, hẳn tên điểu nhân này cũng không phải là đối thủ của Trần Phong Viêm a.
Chỉ là Trần Phong Viêm sao lại có khả năng trùng hợp như vậy, đột nhiên chạy đến nơi này cơ chứ?
- Đành phải rút lui vậy.
Lăng Hàn thì thào nói, nắm Nhị Oa sau đó lập tức chạy.
- Cạc cạc cạc, bản tọa bị vây lâu như vậy, vừa vặn bắt các ngươi để nhét kẽ răng một chút!
Trên bầu trời, hai cánh điểu nhân không ngừng đjâp, ánh mắt đảo qua, hắn quả quyết không có đi về bên kia vách núi.
—— nơi đó không ra được, cho nên c*̃ng không cần phải gấp gáp.
Hắn bay nhào đến, cầu gỗ còn chưa có gãy hết, người trên cầu vừa mới rơi xuống thì lại bị hắn mở miệng khẽ hút một cái, lập tức rơi vào trong miệng.
Rõ ràng hắn chỉ cao lớn gấp hai ba lần so với người bình thường, thế nhưng người bị hắn hút tới bên miệng sẽ tự động bị thu nhỏ lại, chỉ cần một ngụm là đã có thể nuốt vào.