Phòng Tử Bình cười to. Nhưng nụ cười còn không có thu hồi, hắn lại lộ ra vẻ hoảng sợ.
Phụt phụt phụt phụt.
Thân thể hắn điên cuồng run rẩy, có máu tươi không ngừng nhỏ xuống.
Phòng Tử Bình lộ ra vẻ mờ mịt. Hắn biết sau lưng của mình bị công kích, có lợi khí đâm vào tim phổi của hắn, khiến cho khí tức sinh mệnh của hắn nhanh chóng xói mòn.
Nhưng Lăng Hàn rõ ràng ở trước mặt hắn, làm sao có thể phát động công kích từ phía sau?
Chẳng lẽ là Hồng Thái Sâm ra tay?
Nhưng thứ nhất Hồng Thái Sâm căn bản không có khả năng ra tay về phía hắn. Thứ hai lấy chút thực lực này của hắn, làm sao có thể tạo thành tổn thương lớn như vậy đối với mình?
- Vì sao... Phụt!
Hắn nhìn Lăng Hàn, vẻ mặt không giải thích được, muốn hỏi. Nhưng hắn còn chưa nói hết lời, lại phun ra một ngụm máu tươi.
Nếu không phải hắn là Cực Cốt Cảnh, lực sinh mạng mạnh mẽ, nhận vết thương nặng như vậy đã sớm chết.
Lăng Hàn cười nhạt:
- Ngươi muốn hỏi, ta làm thế nào tổn thương được đến ngươi?
Tâm niệm hắn thoáng động.
Phụt.
Chỉ thấy ba thanh tiểu kiếm từ ngực Phòng Tử Bình bay ra.
Sắc mặt Phòng Tử Bình trở nên khiếp sợ, nói:
- Hóa ra, ngươi có thể biến lực tinh thần trở thành thực chất!
Lấy niệm lực khai thông với năng lượng cấp độ cao, muốn nắm giữ linh đồ thì cơ bản có thể làm được. Nhưng có thể chuyển hóa niệm lực thành thực chất, hắn chỉ biết có một người mới có thể làm được.
Hồng Thiên Bộ!
- Cho nên, ngươi bị chết không oan!
Lăng Hàn thản nhiên nói. Hắn nhìn chằm chằm vào Phòng Tử Bình.
- Ta đã từng nói, lúc đầu ngươi không nói xin lỗi, ta sẽ giết ngươi!
Phòng Tử Bình lộ ra nụ cười sầu thảm. Lúc đó Lăng Hàn cảnh cáo hắn, hắn chỉ thấy đó chính là một câu nói đùa. Nhưng hắn vạn vạn lần không thể nào tưởng tượng được, điều này thật sự là họa sát thân do hắn chôn xuống.