- Nghiên cứu trận pháp là cần phải có thiên phú. Còn ngươi, rõ ràng quá tệ.
Đây là trắng trợn khinh bỉ.
Nghiêm Tuấn hận đến nghiến răng nghiến lợi. Hắn xin thề, sau khi trở về Đế Đô, hắn nhất định phải tuyên truyền chuyệnLăng Hàn nắm giữ Dưỡng Nguyên hồ lô thật sôi động, đến mức cho dù là tiểu hài tử ba tuổi cũng phải biết.
Bảo vật như vậy sẽ có vô số người mơ ước. Trừ khi Lăng Hàn nguyện ý buông tha, bằng không hắn tuyệt đối sẽ bị chết mà chẳng biết tại sao.
- Ngươi có phải đang suy nghĩ, ta tại sao phải để ngươi biết được bí mật lớn như vậy hay không?
Lăng Hàn cười nói.
- Ngươi quá tự phụ.
Nghiêm Tuấn nói.
Lăng Hàn nhoẻn miệng cười:
- Ta tự tin, nhưng tuyệt đối không tự phụ. Kiêu ngạo là một loại thói quen rất xấu. Ta làm sao có thể phạm phải sai lầm lớn như thế?
- Vậy ngươi vì sao lại làm vậy?
Nghiêm Tuấn hỏi.
- Bởi vì ta đùa giỡn, dự định g**t ch*t ngươi. Cho nên, cho dù để cho ngươi biết một ít bí mật, ta cũng không quan tâm.
Lăng Hàn cười nói.
- Hắc!
Nghiêm Tuấn cười lạnh.
- Ngươi mặc dù là trận sư cao cấp, nhưng ta cũng không có phạm lỗi lầm gì. Ngươi dám giết ta, bản thân cũng đừng hòng mơ tưởng thoát thân.
Lăng Hàn kinh ngạc:
- Ai nói là ta g**t ch*t ngươi? Rõ ràng là ngươi trượt chân ngã vào trong ao này, ta cứu không kịp!
- Ngươi trợn tròn mắt nói mò sao?
Nghiêm Tuấn giơ tay lên cao, chỉ vào quang não treo ở trên cổ tay.
- Tất cả đều có ghi lại, hơn nữa còn truyền thẳng đến Đế Đô!
Lăng Hàn mỉm cười, nói:
- Ngươi dựa vào cái gì có lòng tin đối với mạng lưới nơi này như vậy?
Nghiêm Tuấn vừa nghe, sắc mặt không khỏi biến đổi kịch liệt.
Hắn thử lấy quang não liên hệ với mạng lưới, lại căn bản không có phản ứng.