Lăng Hàn mỉm cười, lấy thần ý phong tỏa Hồ Dương, sau đó lấy bí lực rót vào lá của Dưỡng Binh Thụ.
Oong.
Lá cây nhất thời phát sáng.
Hắn lại vung tay lên, ném lá cây về phía Hồ Dương.
Rõ ràng chỉ là một mảnh lá cây, nhưng sau khi bay ra, lại hóa thành một thanh đại kiếm dài chừng chừng trượng, chém về phía Hồ Dương.
- Pháp khí!
- Không. Là phù binh!
Mọi người đều kêu lên. Bọn họ chỉ cảm thấy thị lực của mình căn bản không nắm bắt được quỹ tích của tấm phù binh kia.
- Gấp hai lần so với vận tốc âm thanh!
Thời điểm mọi người ở đây kinh ngạc kêu lên, đại kiếm đã chém đến trước mặt của Hồ Dương.
Quá nhanh. Hồ Dương căn bản không có cách nào né tránh được. Hắn chỉ có thể vận dụng lực lượng của toàn thân, chống đỡ về phía đại kiếm đang chém xuống.
Phụt!
Một đạo hoa máu tràn ra. Hồ Dương đã nhào xuống đường.
Đại kiếm lại chém tới. Đây chính là phù binh. Chỉ cần lực lượng có thể không hết, nó vẫn sẽ chém xuống.
Hồ Dương ngăn cản thế nào? Hắn đã nhào xuống đường, nằm xuống.
Đồ Vân hét lớn một tiếng, từ bên cạnh xông qua, chiến đấu kịch liệt với thanh đại kiếm.
Hắn là Cực Cốt Cảnh, hơn nữa còn là người xếp thứ hai trong cấp bậc này. Chiến lực của hắn cùng phù binh cũng không khác biệt lắm, chỉ là có kém hơn một chút. Điều này làm cho hắn vô cùng bị động, bị chém rất chật vật.
Bởi vì người có điểm yếu hại, sẽ bị thương, sẽ chết. Nhưng phù binh lại không có.
Cùng phù binh liều mạng, đó chính là cuộc chiến đấu của kẻ ngu si.
Nhưng vì bảo vệ Hồ Dương, Đồ Vân vẫn phải làm ra chiến đấu như vậy. Hắn dốc hết toàn lực cùng phù binh liều mạng. Bởi vì phù binh phong tỏa mục tiêu công kích chính là Hồ Dương. Chỉ cần Đồ Vân lùi lại một bước, phù binh sẽ chém xuống Hồ Dương.