Quả thực phúc hắc!
Hắn hít một hơi thật sâu, nói:
- Hóa ra, lực lượng chân chính của ngươi vượt qua cực hạn đầu tiên, thậm chí còn không có ngừng lại!
Cái gì là cực hạn đầu tiên?
Thác Bạt Thiên Hoang buồn bực. Hắn nhìn về phía người của Hồ Gia Bang bên cạnh người của Hồ Gia Bang thỉnh giáo. Đợi đến khi nghe qua một lượt về lực cực hạn trăm vạn cân và hai trăm vạn cân hắn không khỏi hoảng sợ, rơi vào sâu hơn trong tuyệt vọng.
Hóa ra, hắn thật sự phải là ếch ngồi đáy giếng. Mệt hắn còn tưởng rằng mình so với Lăng Hàn chỉ thua kém một ít.
Lăng Hàn mỉm cười, nói:
- Nếu như không có bao nhiêu cân lượng, chẳng phải là sẽ bị tất cả đám người các ngươi ăn tới cặn bã xương cốt cũng không còn dư lại sao? Vậy thì làm sao có thể ra sức đánh chó dữ?
Hắn nói hoàn toàn không có lưu tình, lời lẽ thực sự quá độc ác.
Lưu mặt mũi cái gì?
Đối phương cũng đã xông tới cửa bắt nạt, còn đánh cả Liên Tuyết Dung. Chuyện này không có khả năng cải thiện được.
Sắc mặt Hồ Dương càng thêm khó coi. Tuy rằng hắn cũng biết, tất cả thiên tài đều cao ngạo ngạo. Nhưng cao ngạo thì cao ngạo, lại có người nào độc miệng giống như Lăng Hàn?
Thật không lịch sự.
- Hừ, có cái miệng cũng không quản được, vậy để cho quản giúp ngươi!
Hắn phóng người lên, xông về phía Lăng Hàn.
Lúc này, lực lượng của hắn tăng lên tới một trăm năm mươi vạn cân.
Cái gì áp chế đến tu vi nhất biến? Ta nhổ vào.
Lăng Hàn đón nhận.
Ầm.
Hai người lại va chạm, phát ra một tiếng nổ lớn. Một đạo lực lượng hóa thành chấn động mắt thường có thể thấy được, tản về phía bốn phương tám hướng.
Thân hình Hồ Dương lắc một cái, lui lại phía sau thêm ba bước. Lăng Hàn lại vẫn đứng ổn.