Nếu như tùy tiện rơi xuống, vậy nhất định sẽ bị trận pháp cắt nát, biến thành cặn bã.
Đế Đô, nơi long đằng, mà nay thánh thượng còn có khả năng thông thiên triệt địa, quét ngang vũ nội, không người nào có thể đối kháng.
Không hạm hạ xuống, dừng ở tại không cảng của hoàng gia. Ở đây tất cả không hạm lớn nhỏ đều có. Lớn nhất một chiếc đơn giản là cự vô phách, chiều dài khoảng nghìn trượng, gần như có cảm giác liếc mắt cũng không nhìn thấy được điểm cuối.
Đoàn người xuống khỏi không hạm. Đi ra khỏi không cảng, Cổ Hạng Minh liền muốn dẫn Phong Nhược Tiên đi tới hoàng cung. Hiện tại thánh thượng đang bế quan, do nghị sự trưởng Dương Bách trấn thủ ở Hợp Điện, xử lý việc chuyện lớn quân cơ, phụ chính các hoàng tử.
Lăng Hàn lại không muốn đi tới hoàng cung, nhân tiện nói:
- Mục quản gia, Phong tiểu thư, chúng ta lại từ biệt tại đây đi.
- A, ngươi không đi theo chúng ta sao?
Phong Nhược Tiên hỏi.
Lăng Hàn lắc đầu:
- Không. Có duyên, gặp lại sau.
Hắn cứu Mục quản gia và Phong Nhược Tiên, đã sớm trả sạch nhân tình cho Mục quản gia. Nếu Phong Nhược Tiên đã bình an đến Đế Đô, hắn cũng nên từ biệt. Hiện tại đương nhiên phải nói gặp lại sau.
- Gặp phải chuyện gì không giải quyết được, cứ tới tìm ta.
Mục quản gia nghiêm nghị nói. Hắn tất nhiên biết thật ra là mình thiếu Lăng Hàn nhiều hơn.
Lăng Hàn gật đầu:
- Được.
Hắn phất tay một cái, cùng Tôn Kiếm Phương, Hoán Tuyết rời đi.
Cổ Hạng Minh nhìn mọi chuyện diễn ra ở trong mắt, khóe miệng thoáng lộ ra một cười lạnh.
Tiểu tử này là sợ mình, cho nên vội vàng chạy đi. Đáng tiếc, tiểu tử này cũng quá coi thường thực lực của mình. Muốn ở Đế Đô tìm ra một người có gì khó khăn?