- Lợn chết!
Hắn hung tợn nói. Trong lòng hắn thầm thề, đợi sau khi g**t ch*t tất cả đám người Lăng Hàn, hắn nhất định phải nuốt sống con heo đáng chết này!
Chém không ra thì chém không ra, trực tiếp đem lên lồng hấp.
Hai người lại chiến đấu. Lúc này Lăng Hàn không e ngại, xuất kiếm tất nhiên càng thêm nghiêm túc. Nhưng Hồ Xán dù sao cũng là ngũ biến, trong tay cũng nắm có pháp khí, chiến lực lại tuyệt đối không kém hơn hắn.
Chiến đấu vẫn giằng co. Chỉ có điều Lăng Hàn lại càng lúc càng tính kỹ càng trước sau.
Thật ra, hắn không cần con heo nhỏ màu hồng, ở trên phương diện chiến lực cũng sẽ không thua kém Hồ Xán quá nhiều. Dù sao làm như vậy còn bị trói buộc một tay, hạn chế một phận chiến lực.
Vậy tại sao hắn còn cần con heo nhỏ màu hồng?
Đầu tiên, phòng ngự của con heo háo sắc này quả thực nghịch thiên. Có thể giảm bớt rất nhiều lực lượng tiêu hao cho Lăng Hàn. Thứ hai, đó chính là năng lực này phun nước miếng, quả thực chính là giễu cợt mạnh nhất. Ai bị một con heo phun nước bọt mà không nổi trận lôi đình?
Mà một khi giận dữ, dĩ nhiên là sẽ loạn, sẽ lộ ra sơ hở.
Quả nhiên, sự kiên trì của Lăng Hàn dần dần nhận được hồi báo. Dưới cơn cuồng nộ, Hồ Xán liều mạng tiêu hao lực lượng của hắn, muốn một lần hành động g**t ch*t Lăng Hàn. Nhưng đối mặt với phòng ngự khó giải của con heo háo sắc, đây chỉ là lãng phí khí lực một cách vô ích. Ngược lại bị Lăng Hàn nắm lấy cơ hội phản kích, khiến cho trên người hắn tăng thêm vài vết thương.
Mà hắn ở dưới trạng thái nổi giận, phòng ngự tất nhiên cũng không thể nào làm được thập toàn thập mỹ. Nhãn lực của Lăng Hàn lại không có rơi xuống, năng lực nắm bắt sơ hở tất nhiên là đứng đầu. Dưới mấy kiếm đi, Hồ Xán lại tăng thêm mấy chỗ thương.