Đây là tiếng heo kêu hàng thật giá thật. Nhưng quỷ dị chính là, con yêu thú kia lại chợt dừng lại, ánh mắt nhìn về phía con heo háo sắc, ánh mắt có chút lóe lên, hình như đang do dự cái gì đó.
Con heo nhỏ màu hồng lại kêu lên một tiếng. Con yêu thú kia nhất thời quay người lại, cụp đuôi liền bỏ trốn.
Lăng Hàn kinh ngạc. Nó cụp đuôi chạy trối chết như vậy, phải là khiếp sợ tới mức nào?
Con heo háo sắc này vừa kêu lên, một con yêu thú Hoán Huyết Cảnh lại khiếp sợ đến mức chạy trối chết?
Lăng Hàn nhìn lại con heo này. Nó đang hướng về phía hắn nháy mắt ra hiệu, bộ dạng của ta có đúng là siêu cấp lợi hại hay không.
Con con heo háo sắc này ngoại trừ có phòng ngự vô hạn ra, lại còn có thể chấn áp những yêu thú khác?
Có thể cũng là hệ tinh thần hay không?
- Lợn chết, thật đúng là coi thường ngươi.
Lăng Hàn đưa một tay nắm lấy con heo háo sắc.
- Có năng lực như thế lại có thể không sớm dùng đến một chút?
Con heo này mở hai cái chân trước ra, ý tứ là, ngươi cũng không có hỏi ta.
Lăng Hàn âm thầm gật đầu. Nhìn như vậy, tiểu thị nữ có thể ở trong thú triều bình yên vô sự, cũng không chỉ là công lao của Tôn Kiếm Phương, còn có con heo này.
- Tới, mở đường!
Hắn đi về phía trước.
- Éc éc! Éc éc!
Con heo nhỏ màu hồng kêu lên kỳ quá. Nó cũng không muốn bị Lăng Hàn mang theo như thế. Nó cần chính là mỹ nữ ôm.
Chỉ là phòng ngự của nó khó có thể hóa giải, có thể khiến cho yêu thú Hoán Huyết Cảnh khiến sợ bỏ chạy. Nhưng chiến lực của bản thân nó cũng chỉ là cặn bã đến không thể lại cặn bã hơn, chỉ có thể uổng công kêu to.
Chỉ có điều thật đúng là linh. Lăng Hàn mang theo Con heo nhỏ màu hồng ở phía trước mở đường. Yêu thú xông tới vừa thấy, không con nào không dừng bước, quay về phía Lăng Hàn gầm khẽ vài tiếng, sau đó quay đầu bỏ chạy.