Hiện tại còn muốn tập trung ở cùng với nhau, chỉ là ngại bị chết không đủ nhanh.
Nhưng cho dù là như vậy, dưới cái vung mũi này, vẫn khiến cho bảy tên chiến sĩ bị ném bay lên. Còn không có chờ tới khi rơi xuống đất, bọn họ đã không còn hít thở.
- Đáng giận!
Lăng Hàn gầm thét giận dữ. Hắn vung thanh kiếm gãy, không ngừng đánh ra kiếm khí.
Phụt phụt phụt phụt. Hình thể con voi lớn cực lớn là một ưu thế, nhưng đồng thời cũng thành một tấm bia ngắm cực lớn. Gần như công kích gì cũng không có cách nào né tránh được.
Phụt phụt phụt phụt.
Kiếm khí không ngừng chém trúng thân thể của con voi lớn, khiến cho nó đau đến mức rống to hơn. Nhưng lần này nó lại không có khống chế được, mà hai mắt trở nên đỏ hơn, hung tàn, chăm chú nhìn Lăng Hàn.
Bên kia, Liên Tuyết Dung đã xông qua, đang một lần nữa tập trung đội ngũ.
Lăng Hàn có chút yên tâm. Hắn hét lớn một tiếng, nói:
- Ta đi giết con voi lớn này!
Vèo.
Thân hình hắn vọt lên, nhảy một cái đã đi dọc đến trên chân của con voi lớn. Lông chân của con voi lớn liền giống như từng thanh trường mâu, vừa thô vừa cứng lại vừa dài. Lăng Hàn xem chúng trở thành bậc thang, liên tục giẫm lên, nhanh chóng đi về phía đỉnh dầu của con voi lớn.
Mặc dù voi lớn là bia ngắm rõ ràng đến không thể rõ ràng hơn. Nhưng muốn g**t ch*t nó, vậy phải chem kiếm khí vào từ những chỗ như mắt, lỗ tai mới được. Đứng ở phía dưới, vậy rất khó chém trúng.
Hơn nữa, con voi lớn cũng không ngốc. Thân thể khổng lồ quả thực không tiện né tránh, nhưng đầu chỉ cần lệch một chút là được.
Cho nên, Lăng Hàn phải đi tới.
Vèo vèo vèo.
Vài cái mà thôi, Lăng Hàn đã xuất hiện ở trên một cái ngà của con voi lớn. Hắn đang muốn một kiếm chém về phía mắt của nó. Chợt hắn cảm thấy tinh thần hoảng hốt, hình như có thứ gì muốn chiếm lấy hắn.