Một trăm vạn tuy rằng không ít, nhưng đối với đại gia tộc giống như Hồ gia mà nói cũng không tính là một khoản lớn, không đến mức thương gân động cốt.
Chỉ là cơn giận này thật sự được không nuốt trôi được.
Hắn giơ tay lên. Lập tức có người mang quang não tới, tiến hành chuyển khoản, rất thuận tiện.
Mục quản gia lại nhìn về phía Hồ Xán:
- Không nên cảm thấy mình bị thiệt. Sau này ngươi sẽ biết, ngươi chiếm phần lớn tiện nghi.
Đắc tội với một vị đan sư cao cấp, chỉ là bỏ ra một trăm vạn lại giải quyết được. Đây thật sự là quá tiện nghi.
Dĩ nhiên, hắn lựa chọn không để ý tới chuyện Hồ Cầu đã chết, hai cánh tay của Hồ Vinh Hải bị phế.
Hồ Xán chỉ đành cắn chặt hàm răng và nuốt máu. Hắn âm thầm thề, chuyện này tuyệt đối không dễ dàng kết thúc như vậy thôi.
- Đi thôi.
Mục quản gia phất tay một cái, rời đi trước. Lăng Hàn, Liên Tuyết Dung vội vàng đuổi theo sau. Chỉ có điều Hoán Tuyết lại không đi.
- Thiếu gia, heo con, heo con.
Nàng gấp gáp nói.
Lăng Hàn a một chút. Cũng quên mất con heo háo sắc kia.
- Cái đó, chúng ta còn có một con heo rơi vào nơi đây. Nhanh chóng đưa qua.
Hắn quay đầu lại nói.
Heo?
Người của Hồ gia ai cũng giận dữ. Ngươi chạy tới nơi này diễu võ dương oai cũng không tính. Có Mục quản gia cho ngươi chỗ dựa, chúng ta quả thực chỉ có thể giương mắt nhìn. Nhưng ngươi còn muốn gây sự, hỏi Hồ gia ta đòi một con heo?
Không nhịn được!
Mục quản gia cũng có chút kinh ngạc. Ngươi không phải mới vừa lấy được một trăm vạn sao? Chẳng lẽ còn không có tiền mua một con heo sao?
Lăng Hàn cười, nói:
- Mục quản gia, con heo này của ta có chút đặc biệt. Bên ngoài không mua được.