Nhưng Hồ Xán phần nhiều lại là kinh ngạc. một Thông Mạch Cảnh lại có thể có thể ngăn cản được một đòn của mình, khiến cho mình phải dừng lại.
Làm sao có thể như vậy được?
Một đòn vừa rồi của đối phương, chí ít cũng có lực trăm vạn cân.
Hồ Xán có chút kinh hoàng. Nếu như hắn không khiến cho huyết khí sôi trào, chắc hẳn lực lượng cũng chỉ mạnh hơn Lăng Hàn một chút mà thôi.
Chỉ là Thông Mạch Cảnh, làm sao có thể nắm giữ lực lượng khủng khiếp như thế?
Hiện tại đã như vậy, sau này cao hơn sẽ thế nào?
Ngay từ lúc đầu hắn cũng không biết có chuyện gì xảy ra. Hắn chỉ nghĩ, Hồ gia làm sao có thể để cho người khác cưỡi trên đầu. Cho nên hắn lại trực tiếp phát ra gió bão trước. Vừa rồi thời điểm lão tam đưa pháp khí cho hắn, cũng đã nói sơ qua về chuyện đã xảy ra.
Trong lòng hắn thầm mắng Hồ Cầu. Tại sao lại đi trêu chọc một gia hỏa có tiềm lực khủng khiếp vô hạn như vậy. Ngày hôm nay nếu như thả Lăng Hàn rời đi, vậy sau này Hồ gia nhất định sẽ bị Lăng Hàn xóa bỏ.
Nếu là chuyện ván đã đóng thuyền, vậy cũng chỉ có diệt trừ tiểu tử này, vĩnh viễn không để lại hậu hoạn.
- Chết đi!
Hồ Xán phát động đại chiêu, tay trái hóa trảo, không ngừng chộp về phía Lăng Hàn.
Vèo vèo vèo.
Kình lực không ngừng biến hóa. Chỉ thấy từng trảo lớn chộp về phía Lăng Hàn, quả thực là ùn ùn kéo đến.
Lăng Hàn không có cách nào dùng lực, chỉ có thể trốn tránh. Thật may, kình lực của hắn phóng ra ngoài cũng có phạm vi ba trượng xa. Vừa tránh né cũng có thể đánh trả, không đến mức hoàn toàn rơi vào thế bị động.
Liên Tuyết Dung thấy vậy, trong lòng chấn động kinh ngạc. Bất luận là tốc độ hay lực lượng, Lăng Hàn đều hoàn toàn không thua kém gì mình. Thiếu một điểm, chính là đối phương không có cách nào khiến cho huyết khí sôi trào, khiến cho lực lượng xuất hiện bạo phát gấp hai ba lần mà thôi.