- Heo béo, ngươi đối nơi này vẫn rất quen thuộc đi!
Lăng Hàn nói. Nếu để cho hắn và Hoán Tuyết tìm kiếm, lấy gốc cây sâm già này sinh trưởng ở nơi hẻo lánh như vậy, không hai ba tháng đừng hòng mơ tưởng có thể phát hiện ra được.
Thật là nhìn không ra. Con heo háo sắc này mới đi được vài bước đã lười biếng nằm rạp trên mặt đất, lại còn hiểu rõ đối với nơi này như thế?
- Sau đó, gọi ngươi là heo tìm bảo.
Lăng Hàn cười nói.
Con heo nhỏ màu hồng lộ ra vẻ cười giễu cợt. Đối với cái danh hiệu này, nó có vẻ cực kỳ xem thường.
- Vậy ngươi tên gì?
Lăng Hàn hỏi.
Con heo nhỏ màu hồng quay đầu đi, phát ra tiếng éc éc, có vẻ hết sức cao ngạo.
Còn rất biết sĩ diện.
- Vậy thôi được. Vẫn là gọi ngươi là heo háo sắc, heo lười biếng là được.
Lăng Hàn buông tha dự định đặt tên cho con heo này.
Ở dưới lời lẽ ôn nhu của Hoán Tuyết, con heo nhỏ màu hồng lại chỉ điểm phương hướng vị trí. Nhưng lần này, nó dẫn hai người đi về phía đỉnh Đại Thanh Sơn.
Sau khi đi qua giữa sườn núi, Lăng Hàn lại nhăn mày nhíu mặt.
Có áp lực đáng sợ bao phủ, khiến cho tâm linh hắn chấn g động. Hoán Tuyết càng không chịu nổi, toàn thân có mồ hôi lạnh chảy ròng, không ngừng run rẩy.
Đúng lúc này, ở cổ Lăng Hàn đột nhiên có ánh sáng màu tím chớp động. Nhất thời, áp lực này giảm bớt đi rất nhiều.
A, lại là cái vòng màu tím này.
Lý Trường Đan này thật đúng là có số mệnh kinh người, lấy được một bảo bối dạng này. Nhưng số mệnh của đối phương gặp phải hắn, vận tốt hiển nhiên liền dừng lại. Nếu không cũng sẽ không chết ở trong tay của hắn.
Lăng Hàn gãi gãi đầu. Hắn đồng thời gồm hai thuộc tính siêu cấp may mắn và siêu cấp xui xẻo. Bị người chọc tới đây tuyệt đối là do thuộc tính xui xẻo phát huy tác dụng.