- Buổi tối mỗi ngày dược lực phát tác, đều sẽ có một loại đau đớn giống như cắt tim vậy. Thật đúng là khó chịu.
Lăng Hàn bắt tay vào chuẩn bị điều chế. Nhưng cho dù khố phòng của hiệp hội Đan Sư có mở rộng cửa đối với hắn, cũng không có gom đủ tất cả nguyên liệu hắn cần.
- Tổng cộng thiếu tám loại, hoặc là vô cùng trân quý, có tiền cũng không bán, hoặc là rất khó lấy được, vừa không có công dụng quá lớn, so sánh với giá cả quá cao, không có người hái thuốc nào nguyện ý đi tới hiểm địa ngắt lấy.
- Không thể làm gì khác hơn là mình tới.
- Cách ta gần nhất... Ừ, trong Đại Thanh Sơn có khả năng có Cửu Viêm Thảo.
Cửu Viêm Thảo chính là thứ hắn thiếu.
- Cách kỳ hạn nửa tháng mà tiểu lão đầu nói tới còn có tám ngày nữa. Ta có thể đi tới Đại Thanh Sơn xem thử trước.
Lăng Hàn suy nghĩ một chút, quyết định đi Đại Thanh Sơn.
Bởi vì tiểu đội thứ bảy người thì chết, kẻ lại bị thương, thành viên còn lại không có phân phối, cho nên tạm thời cũng sẽ không nhận nhiệm vụ gì. Toàn thể đều đang nghỉ phép. Vì vậy Lăng Hàn vẫn tương đối rảnh rỗi.
Hắn cũng quyết định, bất kể nguy cơ của Hổ Cứ Thành lần này là cái gì, chờ sau khi nó qua đi, hắn lại từ chức phó đội trưởng, chuyên tâm tu luyện.
Suy nghĩ một chút, Lăng Hàn quyết định mang theo Hoán Tuyết. Nói không chừng Hồ Cầu vẫn chưa từ bỏ ý định. Tiểu thị nữ tuy rằng cứ ở bên trong hiệp hội Đan Sư rất an toàn, nhưng cũng không thể luôn ở nơi đó không ra khỏi cửa.
Bởi vậy hắn đơn giản, dẫn theo Hoán Tuyết đi dạo một chút.
Lăng Hàn bảo Hoán Tuyết chuẩn bị một chút, sau đó liền nhìn thấy được tiểu thị nữ cõng một bọc hành lý cực lớn, giống như tên trộm nhỏ thắng lợi trở về.