Phan Hổ rụt cổ nói:
- Đó là kiều hoa xuất sắc nhất của Lý gia, tên Lý Tử Nguyệt. Đừng thấy nàng đẹp như tiên nga nhưng tính cách rất đáo để, xuống tay vô tình. Lưu gia có một tên thiếu gia lông bông vì nhìn nàng lâu chút, nói một câu cô nương này thật đẹp thế là bị đánh chết. Lưu gia là hào môn đứng sau ba thế lực lớn, gia tộc có cao thủ Hoán Huyết cảnh tọa trấn, nhưng được ích gì? Lưu gia không dám hó hé tiếng nào, vụ việc bỏ mặc.
Lăng Hàn nhìn qua, Văn Nhân Tứ Nguyệt, Triệu Trực Thụ, Lý Tử Nguyệt hình thành cái vòng, nhiều nam nữ trẻ tuổi vây quanh ba người như sao quanh trăng sáng. Bên ngoài cái vòng này chia ra sáu, bảy vòng nhỏ, quy mô nhỏ hơn nhiều.
Phan Hổ chỉ vào những vòng người nhỏ nói:
- Lưu gia, Dương gia, Thích gia, Hồ gia, Long gia, Tách Bạt gia. Sáu gia tộc lớn này dưới cơ ba hào môn lớn, gia tộc có cường giả Hoán Huyết cảnh. Nghe nói lão tổ Kỷ gia đang bế tử quan, nếu sống đi ra thì trong thành sẽ tăng thêm một thế lực Cực Cốt cảnh.
Những vòng tròn nhỏ này lấy một người làm trung tâm, toát ra địch ý với nhau. Ngẫu nhiên vòng tròn nhỏ sẽ hòa vào vòng tròn lớn đi kính rượu.
Lăng Hàn hỏi:
- Người nào là Thác Bạt Thiên Hoang?
Phan Hổ lắc đầu, bĩu môi hướng bên trái:
- Võ si thì sao đến đây được. Đó, là Thác Bạt Cống của Thác Bạt gia, đường ca của Thác Bạt Thiên Hoang, trước kia cũng có tiếng là thiên tài. Nhưng từ khi Thác Bạt Thiên Hoang nổi lên thì ánh sáng của Thác Bạt Cống bị che giấu hoàn toàn.
Lăng Hàn nhìn qua, đó là một thanh niên khoảng hai mươi lăm, sáu tuổi, dáng vẻ đường đường, khí vũ phi phàm, nhưng đầu mày đọng lại nặng nề.
Vốn là thiên tài nhưng bị tộc đệ của mình chèn ép lu mờ ánh sáng đúng là khiến người buồn bực.