Lăng Hàn luyện ra hai phương án đối ứng Trú Nhan đan, tổng cộng mười bốn viên. Lăng Hàn khựi một ít ba loại Trú Nhan đan nếm tử, với thực lực đế vương đan đạo hắn lập tức có phán đoán, dùng cách thứ hai luyện ra Trú Nhan đan được hiệu quả tốt nhất.
Lăng Hàn gật gù:
- Hai loại khác hiệu quả giữ nhan sắc khoảng ba năm, loại này được năm năm và có thể làm làn da trở nên trơn mịn.
Lăng Hàn dứt khoát ném hàng phế phẩm, đế vương đan đạo sao có thể bán hàng không tốt?
- Cái này chắc có thể bán ra giá cao. Đi tìm Mạc Quốc Hào, đưa đan phương ra luôn, hắn lấy phần trăm là được, cũng đỡ tốn sức. Nếu không thì ta muốn luyện đan dược càng lúc càng nhiều chịu sao nổi? Kiếm lời ít cũng không sao, mục đích ta luyện đan không phải vì tiền mà để tăng cao thực lực, còn vì chuẩn bị cho nhóm Loạn Tinh ra đời.
Lăng Hàn đi Từ Tâm dược đường một chuyến.
Tình cờ là Lăng Hàn mới đến cửa thì thấy Chung Dương Tất từ bên trong đi ra.
Đối phương cũng phát hiện hắn, mắt long lên sòng sọc như muốn ăn thịt Lăng Hàn.
Chung Dương Tất rít qua kẽ răng:
- Lăng –Hàn!
Lăng Hàn vờ như không nghe thấy, hắn vào dược đường, lên lầu hai. Mạc Quốc Hào đã dặn dò nhân viên, Lăng Hàn có thể tự do ra vào.
Bị lơ đẹp.
Chung Dương Tất siết chặt hai nắm tay, tràn đầy tức giận. Gã không nghĩ ra tại sao sư tôn khách sáo với phó đội trưởng Huyền Thanh kỳ như vậy, chẳng phải đánh giỏi một chút thôi sao? Dù đánh giỏi đến đâu có thể sánh bằng Thác Bạt Thiên Hoang không?
Chung Dương Tất thầm nghĩ:
- Ta tuyệt đối không nhịn đâu!
Lăng Hàn không quan tâm Chung Dương Tất, hắn lên tầng hai, vào thư phòng Mạc Quốc Hào, vừa lúc đối phương tính sổ sách xong đang uống trà.