Lăng Hàn cười, đối với hắn thì xác suất thành đan là trăm phần trăm, mỗi lô bình quân bốn viên, giá thành năm trăm bằng kiếm được một vạn sáu trăm, lời to.
Lăng Hàn gật đầu nói:
- Được.
Thấy Lăng Hàn đồng ý Mạc Quốc Hào càng nhiệt tình, vì hắn nhảy lên thành đồng bạn thương nghiệp vô cùng quan trọng của gã.
Nhìn Mạc Quốc Hào xem trọng Lăng Hàn, Phan Hổ thầm may mắn, nếu gã không lôi kéo hắn về được thì không biết sẽ bị Mạc Quốc Hào chửi cỡ nào.
Lăng Hàn hỏi:
- Mạc lão bản, nơi này có bán đan phương gì không?
Không thể cứ tìm đan phương trên website, vì đan phương có chút cấp bậc sẽ không bán trên đó.
Mạc Quốc Hào kinh ngạc hỏi:
- Ngươi còn dư sức nghiên cứu đan phương khác?
Mạc Quốc Hào cho rằng mỗi ngày Lăng Hàn cung cấp mười viên đan dược thì ít nhất phải có ba lô thành đan. Nhưng có đan sư sơ cấp nào có thể bảo đảm xác suất thành đan trăm phần trăm? Nếu làm được thì đan sư đó lời to. BÌnh thường thành đan xác suất ba mươi phần trăm đã rất giỏi.
Nên một ngày Lăng Hàn phải luyện cỡ mười lô đan dược, hầu như không có thời gian ngủ lấy đâu ra rảnh rỗi nghiên cứu đan phương mới?
Nhưng Lăng Hàn đã hỏi thì Mạc Quốc Hào lấy quang não đến, nói:
- Đây là đan phương ta tìm được, tiểu hữu muốn cái nào ta tặng cho.
Đan phương giống như võ kỹ đều vô cùng quý giá, Mạc Quốc Hào nói câu này là cho Lăng Hàn nhân tình rất lớn.
Lăng Hàn gật đầu nói:
- Đa tạ Mạc lão bản.
Lăng Hàn đọc lướt qua. Mạc Quốc Hào kiếm đan phương khoảng hơn trăm cái, chia ra sơ cấp, trung cấp và cao cấp.
Sơ cấp thì giá trị thực dụng nhất là Tham Mạch đan và Bí Lực Hoàn, Lăng Hàn chỉ có phối phương của Bí Lực Hoàn, không có Tham Mạch đan.