Lăng Hàn không l* m*ng lao ra ngay, vì thằn lằn quá nhiều, xung quanh thì tối đen. Lăng Hàn không thích ứng môi trường tối tăm giống đám bò sắt này, chúng nó có thể xem đồ vật.
Lăng Hàn lùi ra ngoài lấy mấy ngọn đèn sau đó trở về đặt ưới đất, nhặt đá vụn lên ném tới trước.
Bộp bộp bộp!
Cục đá mang theo lực lượng ít nhất ba ngàn cần với tốc độ nửa vận tốc thanh âm bay ra ngoài, sức phá hoại vô cùng đáng sợ, đánh trên vách hàng b*n r* hỏa hoa, nếu đập trúng người thằn lằn thì có thể sẽ phun máu.
Đàn thằn lằn bị chọc giận, trong khoảnh khắc mấy chục con thằn lằn đủ kích cỡ xúm lại.
Lăng Hàn tiếp tục ném hòn đá, hiện tại lực lượng của hắn rất kinh khủng, khi đàn thằn lằn lao vào khu vực có ánh sáng thì độ chính xác của hắn tăng lên, không nói trăm phát trăm trúng nhưng có một nửa xác suất chính xác.
Bốp! Bốp! Bốp!
Từng còn thằn lằn bị đánh bay ra ngoài, vảy văng tung tóe rất là thảm.
Nhưng Lăng Hàn chỉ có một người, không thể ngăn lại hết thằn lằn, rất nhanh có năm con đến gần.
Lăng Hàn không ném cục đá nữa, hắn vận chuyển Tứ Phương quyền.
Lăng Hàn khẽ quát:
- Đi!
Lực lượng hùng hồn bộc phát, đây là lực lượng siêu nặng năm vạn cân, đáng sợ hơn xa ném đá.
Bùm!
Một đấm đánh ra, một con thằn lằn bị đánh nát cho thấy lực lượng của Lăng Hàn khủng khiếp đến mức nào.
Lăng Hàn nhấc chân đá, tuy không luyện tập cước pháp nhưng có lực lượng, một cước đá cao đến bốn ngàn cân đánh chết một con thằn lằn.
Lăng Hàn cười to bảo:
- Đến đây đến đây!
Liên tiếp lên ba cảnh giới, nếu chỉ bàn về lực lượng thì Lăng Hàn không thua gì Vương Giả thập mạch. Mấy con thằn lằn cùng lắm thất mạch, bát mạch, sao mà đánh lại hắn được.