Có biến đổi là chuyện tốt, tốt nhất là bên ngoài cửa ra có sông lớn, giúp hắn thoát khỏi Lý Trường Đan truy sát.
Qua mấy phút lối ra đã ngay trước mắt.
Lý Trường Đan rượt tới gần:
- Đừng hòng!
Lúc trước vì hoàn cảnh quá mờ, Lý Trường Đan sợ có phục kích nên không đi nhanh hết sức. Giờ lối ra ngay trước mắt, Lý Trường Đan sợ có biến đổi nên bùng nổ tốc độ.
Vèo!
Lý Trường Đan đã áp sát, tay phải thò ra co thành móng vuốt chộp về phía lưng Lăng Hàn.
Lăng Hàn không đỡ đòn mà vận chuyển công pháp Hầu Ca, thoáng chốc hắn như nguồn suối khô cạn được sự sống, lực lượng vô tận dâng trào tăng vọt tốc độ.
Lăng Hàn tăng tốc thoát khỏi công kích của Lý Trường Đan, lao cái vèo ra ngoài.
Lý Trường Đan đuổi theo nhanh, gã đã mất hết kiên nhẫn:
- Chạy đi đâu!?
Phụt!
Lăng Hàn mới lao ra liền cảm nhận sát ý đáng sợ ập đến, phần ngực hắn tuôn ra ánh sáng màu tím tiêu trừ bớt sát ý. Dù vậy Lăng Hàn vẫn hộc bãi máu, không chịu nổi nữa té cái bịch xuống đất.
Lý Trường Đan rượt tới nơi, thấy Lăng Hàn ngã nhào thì mừng hớn hở:
- Lăng Hàn!
Lý Trường Đan định chạy tới bắt người chợt sát khí cực kỳ sắc bén ập đến, Lý Trường Đan không chút đề phòng hai chân bị cắt ngang đùi.
Rầm!
Lý Trường Đan té xuống đất, máu đổ ào ạt, đau đớn hét rầm lên.
Khuôn mặt Lý Trường Đan tràn đầy sợ hãi và không tin được, thiên kiêu như gã có tương lai vô cùng sáng lạn, nhưng bây giờ thành tàn phế, làm sao gã có thể chấp nhận? Sao có thể không khủng hoảng?
Trí kế như Lý Trường Đan cũng không chịu nổi đứt dây thần kinh.
Lăng Hàn cố gượng dậy, hắn cúi đầu thấy mặt dây chuyền trước ngực tỏa ánh sáng tím mở ra một khu vực. Hiển nhiên nhờ mặt dây chuyền bảo vệ nên Lăng Hàn chỉ té ngã, xem bộ dạng thê thảm của Lý Trường Đan là biết tùy tiện xâm nhập nơi đây có kết quả gì.