Tôn Kiếm Phương phất tay:
- Đi đi, cẩn thận chút.
Lăng Hàn về chỗ ở, sửa sang sơ, từ chối đề nghị muốn đi cùng của thị nữ nhỏ. Hắn cõng trường kiếm đi xuống núi.
Lý Trường Đan kinh doanh nhân mạch nhiều năm, dù hiện giờ danh vọng của gã đã mất hết nhưng sâu trăm chân chết mà không cứng, không thể coi thường. Tên này sẽ không bỏ qua cơ hội tốt như vậy.
Lục mạch đấu cửu mạch, hơn nữa còn là đỉnh cửu mạch, Lăng Hàn không cho rằng mình có phần thắng, trừ phi ném ra phù binh.
Nhưng mượn ngoại lực thắng là chiêu dùng cuối cùng.
Lăng Hàn ngẫm nghĩ, hắn đi đường vòng xuyên qua núi rừng, chọn đường không có bóng người.
Hiện Lăng Hàn có lực lượng hơn một vạn cân, trèo đeo vượt non dễ dàng hơn lúc trước nhiều. Mất chút sức, hai ngày sau Lăng Hàn đến gần Ngọc Long khoáng động.
Vì khoáng động nên chỗ này dựng một thôn, thợ mỏ bình thường ăn ở tại đây, ngẫu nhiên mới về trấn một chuyến.
Thợ mỏ chỗ này đương nhiên đều là người thường, chỉ có mười ba người trông coi là đệ tử của Cổ Đạo tông. Một người là thủ lĩnh, tu vi bát mạch, thực lực không yếu, tọa trấn ở đây dù có mãnh hổ đến cũng bị một đấm đánh chết.
Lăng Hàn vào thôn liền thấy kỳ lạ.
Dù bây giờ là buổi chiều, các thợ mỏ chắc làm việc trong hang. Nhưng nguyên cái thôn to lớn không phát ra chút tiếng động, yên lặng như thôn chết, khiến người cảm thấy không ổn.
Người đâu?
Thợ mỏ vắng nhưng cũng phải có người thổi lửa nấu cơm đi.
Lăng Hàn đi trong thôn, tay cầm trường kiếm, tuy hắn không nắm giữ trường kiếm gì nhưng trong tình huống này thì cầm kiếm tốt hơn.
Vèo!
Gió núi thổi đến, rõ ràng là tháng chí mà cảm giác âm lạnh.