Chiến trường chính nhanh chóng bị chiếm, cứ theo đà này thì cùng lắm vài chục ức năm nguyên Huyền Mạc vị diện sẽ thành món ngon của Cuồng Loạn.
Lăng Hàn thét dài huơ nắm đấm xông lên.
Vèo!
Tốc độ của Lăng Hàn siêu nhanh, người hóa thành luồng sáng lao vào Cuồng Loạn.
Một cú đấm đánh ra.
Ầm!
Lực lượng đáng sợ chấn động.
Bùm bùm bùm bùm bùm!
Bảy Chí Tôn nhóm Lâm Lạc như đồ chơi bay lên, may mắn Thất Bộ khí lực không hỏng, họ chỉ bị văng ra chứ không bị trầy trụa gì.
Bảy Chí Tôn đồng thanh kêu lên:
- Lăng Hàn!
Bọn họ trông thấy gì?
Lăng Hàn một đấm cứng rắn chặn lại công kích của Cuồng Loạn.
Ui, trên đời có tồn tại ngang ngửa vơí Cuồng Loạn?
Khiến người khó tin hơn, không thể tin là Lăng Hàn mới chỉ là Lục Bộ.
Lục Bộ, trời ạ.
Nếu tiểu tử này bước vào Thất Bộ sẽ kh*ng b* đến mức nào?
Lăng Hàn biết nếu mình đi vào Thất Bộ thì thu hoạch lớn nhất là có thân thể bất diệt, một mặt khác là mở ra cánh cửa vị diện trong người hóa thành siêu cao đẳng.
Thực lực?
Trong khoảng thời gian ngắn không tăng tiến gì lớn, vì lực lượng lớn nhất hiện nay của Lăng Hàn đến từ lực lượng vị diện, sẽ không xong ngay một lần theo cảnh giới tăng lên, cần tu luyện tiến bộ thời gian dài lâu.
Lăng Hàn toát ra bá khí vô cùng nói:
- Các vị tiền bối vất vả, từ giờ trở đi chúng ta sửa thủ thành công, đuổi Cuồng Loạn ra!
Ai nói ra câu nói này đều bị xem như nói giỡn, nhưng bây giờ Lăng Hàn kéo theo bá thế đấu ngang sức ngang tài với Cuồng Loạn khiến người tin phục.
Chỉ mình hắn có tư cách.
Bảy Chí Tôn tinh thần phấn khởi la lên:
- Giết!
Bọn họ phòng thủ nhiều năm rốt cuộc đợi đến người có thể đảo ngược Càn Khôn.