Khuôn mặt cực kỳ tức giận nhìn Vương Toàn Hà chằm chằm:
- Thật to gan, dám giết tôn tử của bổn tọa!
Vương Toàn Hà khinh thường nói:
- Đã giết rồi, nói lời dư thừa đó có ý nghĩa gì?
Mặt người nói:
- Đáng giận, bổn tọa sẽ lập tức phái người đến lấy mạng của ngươi!
Bóng sáng vỡ ra hoàn toàn tan biến.
Người Lý gia sinh lòng may mắn. Vương Toàn Hà chủ động kéo thù hận, rất có thể Lý gia sẽ tránh cho liên lụy.
Lý Tĩnh Sơ rít từng từ qua kẽ răng:
- Vương - Toàn - Hà!
Lý Tĩnh Sơ ném khăn đỏ trùm đầu sang một bên, tân lang đã chết rồi còn thành hôn khỉ gì.
Nếu hỏi La Quang chết ai mất mác nhất thì đó là Lý Tĩnh Sơ, không phải nàng yêu gã sâu tận xương, chỉ vì gã là ván cầu để nàng vào Hồng Viêm tông. Không còn La Quang giật dây bắc cầu cho nàng, với thiên phú của Lý Tĩnh Sơ làm gì có tư cách vào đại tông môn của Tiên Vương?
Lý Tĩnh Sơ nhìn Vương Toàn Hà đăm đăm, ánh mắt cực kỳ độc ác:
- Ngươi thật ác!
Vương Toàn Hà cười nhạt:
- Ta ác? Lý Tĩnh Sơ, ngươi rất dễ quên, ngươi không nhớ ngày xưa người của Vương gia ta chết như thế nào? Để ta nhắc nhở ngươi, họ đều bị ngươi hạ độc mới không đánh lại mà chết!
Lý Tĩnh Sơ không quan tâm:
- Thế thì sao? Lý, Vương gia đời đời đối địch, dùng thủ đoạn nào cũng không lạ. Muốn trách chỉ trách Vương gia các ngươi quá ngốc!
Vương Toàn Hà nở nụ cười buồn, y hận mình vì sao năm xưa yêu nữ nhân lòng dạ rắn rết như vậy.
Lúc trước Vương Toàn Hà không hiểu vì sao Lý Tĩnh Sơ xuống tay ác vậy, là nàng có nỗi niềm khó xử chăng? Đây là chút ý tưởng may mắn lóe lên trong đầu Vương Toàn Hà, nhưng giờ y đã biết mình luôn ngây thơ. Người ta chưa từng yêu y, mọi thứ chỉ là diễn dịch để hủy diệt Vương gia.