Bùm!
Xéo bên trái đằng trước xuất hiện một đường hầm.
Mạnh như Cuồng Loạn cũng không thể ảnh hưởng đường hầm hai giới, đến đây thì một mảnh bằng phẳng.
Lăng Hàn cười lạnh, hắn không đi con đường đó mà tiếp tục lao lên trước.
Vẫn chưa đến đường hầm hai giới.
Lăng Hàn nhủ thầm. Hắn đã đi qua bao nhiêu con đường đều nhớ kỹ, đường hầm hai giới ngay tại chỗ này?
Còn sớm.
Nên chắc chắn là giả.
Nếu Lăng Hàn bước lên con đường này thì tuyệt đối không đi thông Huyền Mạc vị diện mà là vào trong người Cuồng Loạn, có lẽ cả đời cũng không ra được.
Đây là cái bẫy Cuồng Loạn đặt cho Lăng Hàn, vì ở bên trong nó nên rất dễ dàng tạo ra hoàn cảnh như vậy.
Lăng Hàn đi thêm ba trăm trượng thì có hai con đường xuất hiện trước mặt hắn.
Lăng Hàn hơi chần chừ, theo hắn dự tính thì đường hầm hai giới nằm ở đây, nhưng xuất hiện hai con đường, chắc chắn một cái là giả do Cuồng Loạn ngụy tạo ra. Đi con đường giả rất có thể bất giác bị dẫn vào bên trong Cuồng Loạn.
Chọn đường nào đây?
Đi liền biết, dù sao đường hầm không gian chỉ dài cỡ đó, đi một lúc là ra Huyền Mạc vị diện. Nếu con đường đi không thấy cuối thì quay trở lại là được.
Lăng Hàn chọn đường bên phải.
Vèo!
Lăng Hàn nhảy vào đường hầm, chỉ cỡ hai bước trước mặt hắn xuất hiện bầu trời quen thuộc, lực lượng quen thuộc ập vào mặt.
Đây là hơi thở thuộc về Huyền Mạc vị diện.
Đi ra!
Lăng Hàn rớt ra ngoài nhưng không dừng lại. Dù Cuồng Loạn bắt đầu từ chỗ này bị thiên địa Huyền Mạc vị diện áp chế nhưng vẫn có thể phát huy ra sức chiến đấu kh*ng b*, không thể coi thường.
Lăng Hàn đi nhanh chạy ra mấy ngàn dặm mới ngừng lại.