Ầm!
Thiên địa chấn động, không gian vỡ nát như các lớp thủy tinh, hư không dễ dàng bị xé rách, bão năng lượng tuôn ra điên cuồng tàn phá.
Thất Bộ khai chiến, dù chỉ tùy tay đánh cũng vô cùng kh*ng b*.
Nhan Vô Nguyệt hưng phấn, Xung Viêm Chí Tôn quả nhiên ra tay cứu gã!
Nhưng Nhan Thư càng sợ hơn, vì Xung Viêm Thiên Tôn chỉ có thể hóa giải một kích của Lăng Hàn chứ không thể giết hắn.
Nếu bị Lăng Hàn ghi hận thì phải làm sao? Bị sức chiến đấu Thất Bộ truy sát, Nhan gia làm sao hóa giải? Không lẽ kêu Xung Viêm luôn canh chừng Nhan gia?
Mơ tưởng viễn vông!
Lăng Hàn cười khẽ, hắn không phật lòng, chỉ nói:
- Người mà Lăng Hàn ta giết ngươi không cứu được.
Xung Viêm từ xa đi đến, toát ra bá khí vô tận:
- Càn rỡ!
Lăng Hàn hét lên lao vào Xung Viêm, hắn đã vận chuyển toàn bộ ký hiệu lục lưu, tăng phúc cao gấp ba ngàn lần đánh vào gã.
Xung Viêm cười nhạt:
- Vô dụng!
Lực lượng mạnh đến mức nào cũng không thể tổn thương được gã.
Bùm!
Một đấm oanh kích, Xung Viêm bị đánh bay ra ngoài, nhưng Thất Bộ không hỏng bất diệt, đòn này không tổn thương gã được.
Tuy nhiên xuất hiện cảnh tượng làm Xung Viêm giật mình, trước mắt tối sầm, gã tiến vào một mảnh hư không.
Nguy rồi!
Xung Viêm thầm la lên, hóa ra mục đích cú đấm của Lăng Hàn là đánh gã vào hư không, tạm thời trục xuất gã.
Đối phương bất giác mở ra khe hở không gian đẩy gã vào.
Lăng Hàn đứng ở khe hở hư không, vẫy tay với Xung Viêm:
- Lão tặc, ở trong đó chơi chút đi.
Lăng Hàn khép hư không lại, cái này không nhốt Xung Viêm được lâu, nhưng hắn cũng không cần quá lâu.
Lăng Hàn xoay người nhìn Nhan Vô Nguyệt.
Nhan Vô Nguyệt run cầm cập, gã tuyệt đối không tưởng tượng được chuyện này.