Phá Nhạc Thiên Tôn bị ám ảnh tâm lý, bắt đầu nghi ngờ cuộc đời.
Đương nhiên Phá Nhạc Thiên Tôn có thể xa chạy cao bay, thiên hạ lớn vậy, năng lực thăm dò của Thất Bộ có hạn. Nhưng Phá Nhạc Thiên Tôn không chịu nổi mất mặt, đường đường là Thất Bộ mà nghe tiếng gió liền chạy trốn, lão không chấp nhận mình hèn như thế.
Vì Phá Nhạc Thiên Tôn sĩ diện nên khó tránh khỏi bị Lăng Hàn đánh no đòn.
Lần thứ tám.
Lăng Hàn xuất hiện, hắn nhìn Phá Nhạc Thiên Tôn trợn to mắt ốc bưu, bật cười hỏi:
- Lão tặc, có phải ngươi bị hành sinh ra kh*** c*m? Không trốn ngược lại ở đây chờ ta? A, không ngờ lão tặc là loại người như thế.
Phá Nhạc Thiên Tôn gầm lên:
- Tiểu tặc, ngươi đừng kiêu ngạo! Chờ bổn tọa đẩy lực lượng vị diện đến siêu cao đẳng sẽ khiến ngươi máu nhuộm Ngũ Bộ!
Lăng Hàn khịt mũi:
- Thật là nằm mơ! Đừng tưởng rằng lấy được mấy vị diện từ chỗ Phong Vô Định là cảm giác mình lên trời rồi. Vị diện siêu cao đẳng? Ngươi tưởng tượng thật hay. Thôi, ta lười đánh loại người b**n th** như ngươi, hôm nay là lần cuối, đỡ khỏi phải ta ghê tởm.
Phá Nhạc Thiên Tôn tức chết, rõ ràng lão bị đánh nhưng tại sao lão thành b**n th** khiến người tởm?
Thằng nhãi này thật độc mồm!
Phá Nhạc Thiên Tôn rống to, bùng nổ hết sức muốn chuyển bại thành thắng một lần. Nhưng đã định trước chỉ là công dã tràng, rất nhanh Phá Nhạc Thiên Tôn bị Lăng Hàn đè đầu đánh.
Đánh Phá Nhạc Thiên Tôn no đòn rồi Lăng Hàn nói:
- Lão tặc, lần sau đừng mong đợi, ta sẽ không đến nữa.
Mong đợi bà nội ngươi!
Phá Nhạc Thiên Tôn rủa thầm trong bụng, nhưng lòng có chút cảm giác giải thoát. Mợ nó, cuối cùng không còn bị đánh nữa.