Lăng Hàn chỉ vị diện:
- Ha ha ha! Lão tặc, ngươi đột nhiên trở về từ chiến trường vực ngoại có phải vì muốn tu luyện sáu vị diện này?
Phá Nhạc Thiên Tôn quát to:
- Không liên quan đến ngươi!
Hai tay Phá Nhạc Thiên Tôn hóa búa Khai Thiên điên cuồng chém vào Lăng Hàn, một tay vụt qua, hư không như bị cắt thành hai nửa, vô cùng đáng sợ.
Lăng Hàn đánh qua một đấm:
- Tìm đánh!
Bùm!
Phá Nhạc Thiên Tôn lại bị đánh bay.
Có thêm sáu vị diện thì sao?
Đây chỉ là cấp bậc hạ cao đẳng, tương đương với có thêm sáu mươi cường giả Ngũ Bộ hỗ trợ, đối với Thất Bộ có là gì?
Dù đến thượng cao đẳng cũng chỉ đẩy đến Lục Bộ... Ưm, khoảng sáu mươi sức chiến đấu Lục Bộ đánh nhau, miễn cưỡng có thể tương đương Thất Bộ sơ kỳ.
Bây giờ Phá Nhạc Thiên Tôn hoàn toàn không thể đấu sức với Lăng Hàn.
Lăng Hàn đuổi theo, hai đấm liên tục vung:
- Để ta đoán xem, không chỉ con rùa già như ngươi còn có đám Xung Viêm đều đột nhiên vội vàng trở về từ chiến trường vực ngoại, không lẽ vì nguyên nhân này? Nhưng nếu có thể lĩnh ngộ bí pháp sáng tạo vị diện vậy chỉ sinh ra từng vị diện chứ không thể một đống. Hơn nữa năm người cùng nắm giữ năng lực này thì ta không tin.
Bùm bùm bùm bùm bùm!
Lăng Hàn đánh thêm cú đấm làm Phá Nhạc Thiên Tôn mệt mỏi chống đỡ. Lăng Hàn không đơn giản dùng đấm, chân cũng không rảnh rỗi liên tục đá trứng của Phá Nhạc Thiên Tôn.
Phá Nhạc Thiên Tôn biểu tình cực kỳ khó xem, nhất là bị Lăng Hàn đánh, quá nhục nhã, làm lão tức xì khói. Hai là vì Lăng Hàn suy đoán khiến lòng Phá Nhạc Thiên Tôn rung động.
Lăng Hàn cười khẽ:
- Mấy con rùa già các ngươi tuy đã đứng trên đỉnh thế giới nhưng sáng tạo vị diện vô duyên với các ngươi, nên chắc chắn không phải các ngươi ngộ ra cái gì mà là được cơ...