Lên!
Thương Viêm Thiên Tôn sải bước.
Bùm!
Tinh khí thần trong phút chốc lên cao đến đỉnh, Thương Viêm Thiên Tôn đã sẵn sàng sẽ đại chiến một trận.
Vèo!
Một bóng đen bay ra khỏi khách đ**m.
Thương Viêm Thiên Tôn ngước lên nhìn, lộ vẻ vẻ kinh ngạc, bởi vì đây là một chích ly rượu.
Ly rượu?
Làm gì? Ném ly làm ám hiệu, định cùng xông lên vây công lão sao?
Thương Viêm Thiên Tôn mới lóe lên suy nghĩ thì thấy ly rượu đã đập xuống đầu, lão hừ lạnh định một đấm đánh nát ly.
Ong ong ong ong ong!
Ly rượu phát ra lực lượng kh*ng b* như vì sao vạn cổ đập xuống.
Thương Viêm Thiên Tôn cảm giác lưng chợt nặng nề, không kiềm được ướt mồ hôi, hai chân không chịu nổi lực lượng khung trời vạn cổ, lão quỳ xuống.
Chuyện gì thế này?
Thương Viêm Thiên Tôn vừa kinh vừa giận, đường đường là Thiên Tôn mà quỳ xuống ven đường, làm sao lão chịu nổi? Nhưng Thương Viêm Thiên Tôn càng sợ hơn, người ở bên trong không ra mặt, chỉ ném một cái ly đã trấn áp lão, đây là thực lực như thế nào?
Bộp!
Ly rượu rớt trúng ngay đỉnh đầu Thương Viêm Thiên Tôn, vững vàng dựng đứng.
Thương Viêm Thiên Tôn không thể đứng dậy, ly rượu nặng trịch, dù lão có lực lượng đặc biệt của vị diện cũng không cách nào đối kháng, chỉ có thể quỳ như vậy, không ngã gục, không đứng lên nổi.
Thực lực cách biệt lớn như trời.
Thương Viêm Thiên Tôn thầm thở dài, lão thua chắc rồi.
Ai kêu lão chưa biết chuyện gì đã mù quáng chạy đến, may mắn người ta chỉ khiến lão quỳ chứ không xuống tay giết, không thì lão chết chắc.
Vèo!
Một đống Tiên Vương ra khỏi khách đ**m, vẻ mặt hoang mang.
Bọn họ đi vào khách đ**m liền bước vào không gian tối tăm vô ngần, đi cỡ nào cũng không tìm thấy lối ra. Mãi đến vừa rồi họ bỗng thấy một luồng sáng, đi theo ánh sáng đó rồi tự dưng đi ra.