Tiến vào hư không, vung nắm đấm.
Bùm!
Hư không chấn động, bão năng lượng đằng trước bị Lăng Hàn đánh ra lỗ hổng dài vạn dặm. Thật lâu sau bão năng lượng mới lại nhúc nhích lấp đầy khu vực này.
- Xung Viêm, Phá Nhạc, năm ngươi mà không nắm giữ nhiều mấy cái nhất lưu phù thì chỉ có nước bị ta trấn áp!
Biết Lăng Hàn sắp hành động, mọi người nhảy nhót tỏ vẻ muốn đi ‘chơi’ với hắn.
Lăng Hàn không biết nên nói cái gì, hắn đi chơi hồi nào, đạo tràng của năm Chí Tôn có gì vui mà chơi!
Nhưng đã lâu rồi Lăng Hàn không mang mọi người đi hoạt động, thôi, hắn thu mọi người vào Tiên Khách Cư rồi xuất phát.
Không cần đi gấp, mỗi đến một chỗ Lăng Hàn sẽ ngừng lại ngắm cảnh dạo chơi, nên mười bảy năm sau hắn mới đến đạo tràng của Phá Nhạc Thiên Tôn.
Nơi này được gọi là Phá Nhạc đạo tràng, vì giống phong hào của Phá Nhạc Thiên Tôn nên không ai gọi thẳng tên đạo tràng, đều gọi tắt là đạo tràng.
Lăng Hàn dàn xếp mọi người ở chỗ thật xa, nếu khai chiến với Phá Nhạc không biết sẽ tạo thành phá hoại kh*ng b* bao nhiêu.
Lăng Hàn mang theo mấy đồ đệ, Tiểu Thanh, Thạch Nhân, Thỏ Tử, Lão Tham cộng Đại Hắc Cẩu, trận thế rất kỳ quặc.
Với số ít này Lăng Hàn có thể đưa đi trước khi chiến với Phá Nhạc, không cần lo sẽ có vấn đề gì.
Đại Hắc Cẩu đứng thẳng, q**n l*t sắt lóe tia sáng lạnh, nó vặn vẹo người:
- Ha ha ha! Cẩu gia sắp làm vố lớn!
Thỏ Tử ôm đùi Đại Hắc Cẩu, đầu dụi vào q**n l*t sắt:
- Cẩu gia, cầu ôm đùi!
Đại Hắc Cẩu lắc mông:
- Đi đi đi, coi chừng Cẩu gia ăn đầu thỏ chết bây giờ!
Lão Tham mặt đê tiện hỏi:
- Cẩu gia có muốn tiểu không? Rải dưới đất này đi.