Lăng Hàn gật gật đầu nói:
- Không sai, là ta giết.
Nghe Lăng Hàn thừa nhận, Dịch Long cực kỳ bi phẫn, vội vàng nhảy ra ngoài, chỉ vào Lăng Hàn nói:
- Ngươi cái hỗn đản này, ngươi hại ta thật thảm!
Nhìn xem, hiện tại toàn thân hắn vẫn mang theo máu đây này.
Lăng Hàn kinh ngạc, gia hỏa này nhảy ra kêu oan cái gì?
Dù thực lực của hắn siêu tuyệt, c*̃ng không có khả năng nghĩ đến sẽ có khúc chiết như vậy.
Lăng Hàn không có để ý tới, chỉ nhìn Phong Tình.
Đã nhiều năm như vậy, rốt cục lại gặp lão già chết tiệt này.
Lúc trước, Phong Tình cùng Cửu Ngũ cao cao tại thượng, như thần linh quan sát hắn, muốn giết cứ giết, xem hắn là kiến hôi.
Nhưng còn bây giờ thì sao, mặc dù Phong Tình đã bước vào Tứ Bộ, tiến cảnh thật sự là nhanh đến mức kinh người, nhưng ở trước mặt Lăng Hàn, Tứ Bộ lại như thế nào, so với sâu kiến cường đại đi đâu.
- Còn có những người khác thì sao, ngươi làm gì bọn hắn?
Tên Nhị Bộ kia còn đang hỏi.
Lăng Hàn cười nhạt một tiếng, thuận miệng nói:
- Đều giết.
Giết toàn bộ.
Đám người đầu tiên là sững sờ, sau đó đều không tin.
Ngươi nói đùa cái gì, hơn hai mươi tên Thiên Tôn làm sao có thể chết vô thanh vô tức như thế.
Vậy khẳng định sẽ phát sinh một trận đại chiến, kinh động toàn bộ quân doanh a.
Ngươi cho rằng mình là Thất Bộ Chí Tôn sao?
Thế nhưng mà, dù sao không phải mọi người đều không nhận ra Lăng Hàn a, nhất là Nguyên Thế Giới đời này, không nhận ra Lăng Hàn thật sự là có thể đếm được trên đầu ngón tay.
Tuyệt thế đại yêu nghiệt a.
Lập tức, tất cả mọi người nói nhỏ, phần lớn người đều chấn kinh đến tê cả da đầu, phải biết, hơn năm ngàn ức năm trước, Lăng Hàn đã có chiến lực Thất Bộ, hiện tại sẽ mạnh đến mức nào?