Hắn chỉ có phần bị đánh.
Này cùng hiện thực chênh lệch lớn như thế, có thể nào không để hắn thất hồn lạc phách, không thể nào tiếp thu được?
Lăng Hàn không tiếp tục thừa thắng truy kích, hắn đứng ngạo nghễ ở trên Kim Tàm, thản nhiên nói:
- Thất Bộ? Ha ha.
Không có quá nhiều lời nói, nhưng loại xem thường kia đã xâm nhập cốt tủy.
Da mặt của Kim Tàm run rẩy, hắn cảm giác mình bị nhục nhã to lớn, hắn hét lớn một tiếng, song quyền b*n r* kim quang vô tận.
Kim Tàm liều mạng, hắn tế ra tuyệt học mạnh nhất của mình.
Không chỉ hai tay của hắn phát sáng, toàn thân của hắn cũng sáng lên hào quang, sau đó hắn liền... biến thành một con côn trùng.
Khóe miệng của Lăng Hàn không khỏi co giật, có một loại cảm giác muốn cười to.
Ngươi đây là đùa ta sao?
Đây cũng không phải một côn trùng phổ thông, mà là kim tằm hoàng sắc dài trăm trượng, toàn thân quấn quanh lấy từng đạo kim quang, Hỗn Độn Khí vô tận phun trào, tràn đầy cảm giác thiêng liêng thần thánh.
Nguyên hình của Kim Tàm.
Hắn vốn là một con tằm, cửu biến đạt tới Thất Bộ, mà sau biến cuối cùng, hắn cũng trở về bản thể, đúng lúc là một tuần hoàn. Nhưng đi một vòng như thế, thực lực của hắn lại tăng vọt vô số lần.
- Chết!
Kim Tàm hét lớn một tiếng, miệng hơi mở, kim quang trên thân từng vòng từng vòng phun trào, đánh về phía Lăng Hàn.
Ong ong ong, kim quang tập đến cách Lăng Hàn mười trượng, nhưng không có lập tức rơi xuống, mà dừng lại, sau đó từng vòng từng vòng tròng lên, hóa thành một màn ánh sáng hoàng sắc.
Lăng Hàn lập tức phát hiện, mình không động được.
Kim quang này có hiệu quả định thân?
Ánh mắt Lăng Hàn quét qua, lại a một cái, thì ra là thế.