Tất cả mọi người nghe nói, có một người trẻ tuổi cải biến kiếm chiêu của Chu Mang, làm uy lực đại tăng, càng phất tay một cái, ba tên Phân Hồn, một tên Trảm Trần không biết bay đi nơi nào, đến bây giờ còn không có trở lại.
Thông minh tài trí như vậy, thực lực như vậy thật kinh người, để những đại năng Tiên Phủ cảnh kia ngồi không yên.
Hơn nữa, sự tình huyên náo lớn như thế, Chu Mang khẳng định ngồi không yên, sẽ đích thân ra mặt, đám người cũng muốn nhìn xem, đã nhiều năm như vậy, Chu Mang lại có tiến bộ gì.
Đừng nhìn tất cả mọi người rất tôn kính Chu Mang, nhưng chính bởi vì địa vị của Chu Mang quá mức siêu nhiên, vạn nhất ngày nào đó hắn đột nhiên sửa lại tính tình, đối với quyền lực có dã tâm thì sao?
Cái kia chính là một đại địch.
- Cái kia chính là Hàn Lâm?
- Nghe nói đi cùng một tên tiểu bối của Lăng gia.
- Đi gọi tiểu tử kia tới, hỏi tình huống một chút.
Những đại năng này đối với Lăng Hàn cảm thấy hết sức hứng thú, muốn kêu Lăng Đoạn Vân đến hỏi thăm tình huống, nhưng Lăng Đoạn Vân lại cái nào cũng không để ý đến.
Cuối cùng vẫn là Trình gia thông minh, để Trình Tư Tư đến hỏi, ngược lại để Lăng Đoạn Vân thổ lộ một số bí mật, nhưng không nhiều.
Đám người chỉ biết, Lăng Hàn xác thực cùng Lăng gia có chút quan hệ, nhưng cụ thể là quan hệ như thế nào lại không rõ ràng.
- Lăng Đoạn Vân, tới!
Có người nhìn Lăng Đoạn Vân quát.
Lăng Đoạn Vân xem xét, vội vàng chạy tới, cung kính nói:
- Đoạn Vân bái kiến Tam trưởng lão.
Đây là một lão giả khoảng sáu mươi, giá đỡ bày rất đủ, chậm rãi gật đầu, mới nói:
- Ngươi là ngu xuẩn sao? Người kia đã đưa tới họa sát thân, ngươi còn ở cùng với hắn? Không sợ để Lăng gia c*̃ng đi theo vạn kiếp bất phục? Ngu xuẩn, cực kỳ ngu xuẩn!