- Không cần nói, người tiêu diệt Cuồng Loạn đã sớm có, chính là Phong Vô Định!
Hắn lớn tiếng nói, giống như muốn chính danh cho Phong Vô Định.
Thua Lăng Hàn không có quan hệ, bởi vì Lăng Hàn chính là người của Cuồng Loạn.
Kỳ thật cái này suy nghĩ một chút, thật rất buồn cười.
Nếu như Lăng Hàn thật sự là người của Cuồng Loạn, như vậy hắn cũng có thể đánh bại Phong Vô Định, Phong Vô Định lại làm sao có khả năng đánh bại Cuồng Loạn?
A, thủ hạ của người ta cũng không giải quyết được, ngược lại có thể giết lão đại càng ngưu bức?
Nói đùa nha!
- Bản tôn cho rằng, hẳn là giết!
Xung Viêm Thiên Tôn lành lạnh nói.
- Bản tôn tán thành!
Phá Nhạc Thiên Tôn mở miệng.
Tán thành em gái ngươi!
Lăng Hàn thầm nhổ nước bọt một câu, nhưng cũng không có lên tiếng, hiện tại là Lâm Lạc thay ra mặt, liền nhìn vị Thất Bộ Chí Tôn này có thể giải quyết hay không.
Có thể dọn dẹp đương nhiên tốt, vạn nhất giải quyết không được, vậy Lăng Hàn c*̃ng không có dự định thúc thủ chịu trói.
Nơi này áp chế cảnh giới, trừ khi chân thân của Thất Bộ tới, bằng không hắn căn bản không sợ, hơn nữa, coi như Thất Bộ tới, hắn cũng có thể xé mở không gian rời đi, ở trong hư không, cũng chỉ có Cuồng Loạn có thể làm đối thủ của hắn.
Bởi vậy, Lăng Hàn cực kỳ tỉnh táo, đang suy nghĩ sự tình khác.
Hắn muốn đi đương nhiên dễ dàng, nhưng những người khác thì sao?
Đám người Lăng Hi, Lăng Kiến Tuyết còn ở Huyền Mạc vị diện khai thác cương thổ, hắn tất không có khả năng mang bọn hắn cùng một chỗ, nếu hắn đi, con trai nữ nhi bị nhằm vào thì làm sao bây giờ?
Hắn lại tưởng tượng, dù bọn người Lâm Lạc, Chu Hằng không gánh nổi hắn, nhưng duỗi tay che chở gia đình hắn hẳn chỉ là việc nhỏ, bởi vì đối phó Lăng Hàn còn có lý do, nhưng đám người Lăng Hi, Lăng Kiến Tuyết liền không có.