Bành!
Chỉ một quyền mà thôi, Phong Vô Định liền bị đánh bay ra ngoài, không ngừng thổ huyết.
- Chiến lực Lục Bộ!
Sắc mặt của Phong Vô Định trắng bệch, chiến lực Ngũ Bộ, cho dù là Ngũ Bộ đỉnh phong lại như thế nào, đón đỡ chiến lực Lục Bộ cũng chỉ có bể đầu chảy máu.
Mặt mũi hắn tràn đầy không thể tưởng tượng nổi, nhận lấy một vạn điểm thương tổn.
Không phải sao?
Hắn tự cho phi phàm, chính là Thiên Mệnh Tử. Nhưng đồng dạng là Tứ Bộ sơ kỳ, chiến lực của hắn chỉ là Ngũ Bộ đỉnh phong, mặc dù quét ngang hết thảy chiến lực Ngũ Bộ, nhưng cách Lục Bộ vẫn còn rất xa.
Nhưng Lăng Hàn lại đạt đến chiến lực Lục Bộ, hàng thật giá thật.
Như thế so sánh, giữa hai người chênh lệch còn không rõ sao?
Nhưng Phong Vô Định không thể nào tiếp thu được, muốn nói hắn ở Tam Bộ bị Lăng Hàn áp chế còn chưa tính, nhưng bây giờ hắn đã là Tứ Bộ, cảnh giới càng cao, ưu thế của Thiên Mệnh Tử như hắn hẳn là càng lớn mới phải.
Tương phản, bây giờ lại là Lăng Hàn hất hắn ra.
Chẳng lẽ Thiên Mệnh Tử như hắn chỉ là nói mà thôi?
Tự tôn của Phong Vô Định không thể nào tiếp thu được kết quả như vậy, nhưng mặc hắn yêu nghiệt như thế nào, vận chuyển đại chiêu như thế nào, chiến lực Ngũ Bộ làm sao c*̃ng không có khả năng rảo bước tiến lên Lục Bộ, chênh lệch này lớn như trời.
Thật giống như Lăng Hàn đủ mạnh, nhưng ở thời điểm Tam Bộ làm sao cũng không cách nào đẩy chiến lực đến Lục Bộ.
Hắn chỉ có phần bị hành hung, rất nhanh liền da tróc thịt bong, giống như Bạch Mễ Phạn.
- Đánh thật hay!
Bạch Mễ Phạn vỗ tay, đồng thời c*̃ng tràn đầy chấn kinh, hiện tại Lăng Hàn đã có chiến lực Lục Bộ, chỉ thiếu chút nữa liền có thể đạt tới Thất Bộ, đến lúc đó hắn liền thực sự đứng ở thế giới đỉnh phong, không hề bị đến bất kỳ hạn chế.