Cái này... Gia hỏa này không sợ chết sao?
Cuồng Loạn quân sẽ không để ý ngươi là cháu ai, khẳng định chỉ có một chữ: Giết.
Mặc cho ngươi yêu nghiệt như thế nào, nhưng dù sao chỉ có chiến lực Ngũ Bộ, lấy cái gì địch nổi Cuồng Loạn quân vô cùng vô tận?
Bất quá, có ít người nhiệt huyết lại bị đốt lên, Lăng Hàn còn sống từ tiền tuyến trở về, còn giết hai tên đầu mục của Cuồng Loạn quân, hiện tại ngay cả cháu trai của Thất Bộ đại nhân cũng muốn gia nhập đội ngũ này, để rất nhiều người nhiệt huyết c*̃ng ngo ngoe muốn động.
- Ta cũng muốn báo sanh.
Một người thanh niên đứng dậy, cười nhạt nói.
- Ngươi là?
Lăng Hàn nhìn người kia, đây là Ngũ Bộ, nhưng trước kia quá điệu thấp, chưa từng nói một câu, phảng phất như không khí.
- Tại hạ Huyền Phong.
Người trẻ tuổi kia từ tốn nói.
- Huyền Phong huynh.
Lăng Hàn gật gật đầu, nếu là Ngũ Bộ, vậy cũng không cần khảo thí thực lực, có thể tu đến cảnh giới này, cái nào không phải thiên tài trong thiên tài?
- Lăng Hàn, chúc mừng ngươi, đội ngũ lại làm lớn ra, lần này có thể xử lý nhiều mấy Cuồng Loạn đầu mục a?
Tân Khí Hổ c*̃ng xuất hiện, hắn từ tốn nói, thần sắc không thay đổi.
Hắn đương nhiên sẽ không động sắc, bởi vì hắn là chủ soái, chấp chưởng lấy đại cục, hiện tại Lăng Hàn chỉ là một quân cờ của hắn mà thôi.
- Hết sức nỗ lực.
Lăng Hàn c*̃ng từ tốn nói, cùng Tân Khí Hổ đối mặt, tràn đầy hương vị khiêu khích.
- Không phải nỗ lực bình thường, mà là phải bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ.
Nạp Lan Hùng tiến lên trước một bước, hiện tại hắn rất thân cận Tân Khí Hổ, có mấy lời Tân Khí Hổ không tiện nói, hắn liền mở miệng thay.