Nạp Lan Hùng muốn nói ta là tới nhìn ngươi chê cười, nhưng trải qua sự tình vừa rồi, câu nói này lại làm sao nói ra được? Hắn mới là chuyện cười có được hay không?
- Lăng Hàn, bản tôn ngược lại muốn xem xem, ngươi sống trở lại như thế nào!
Hắn lành lạnh nói.
- Cái này không cần ngươi lo lắng.
Lăng Hàn phất tay.
- Ta cùng ngươi không thân chẳng quen, ngươi đến gần như vậy cũng không tốt, người biết tự nhiên minh bạch ngươi là muốn nịnh nọt ta, người không biết còn nghĩ ngươi ở phương diện nào đó xảy ra vấn đề.
Cái này, cái này, cái này, Nạp Lan Hùng lần nữa trợn mắt hốc mồm, đây cũng quá độc ác đi.
Hắn rất muốn thổ huyết.
- Hừ, hiện tại ngươi c*̃ng chỉ có thể sính miệng lưỡi sắc bén, bản tôn ngược lại muốn xem xem, ai sẽ đến tham dự đội ngũ hẳn phải chết của ngươi!
Hắn khôi phục bình tĩnh, dù sao cũng là Thiên Tôn nha.
Lăng Hàn cười ha ha:
- Ngươi lại mù quan tâm?
Nạp Lan Hùng lui ra phía sau mấy bước, ở góc tường thành hạ bàn ngồi xuống, dù sao chỉ có ba ngày, hắn muốn nhìn bộ dáng Lăng Hàn thất vọng, ai cũng sẽ không đầu óc cháy hỏng, theo Lăng Hàn đồng hành.
Kỳ thật Lăng Hàn muốn tìm người đồng hành cũng không khó khăn, bọn người Nữ Hoàng, Hổ Nữu, Vũ Hoàng khẳng định không nói hai lời, trực tiếp đồng ý.
Nhưng Lăng Hàn làm sao có khả năng để bọn hắn mạo hiểm?
Lại nói, không đạt tới chiến lực Ngũ Bộ, đi c*̃ng không có tác dụng gì.
Vẫn là Lăng Hàn một người tốt, xem thời cơ không phải có thể lập tức bỏ chạy, tới lui tự nhiên.
Một ngày, hai ngày, ba ngày sắp đi qua, nhưng không có một người chủ động tới tìm Lăng Hàn, muốn gia nhập hành động trảm thủ này. Cái này tự nhiên c*̃ng ở trong dự kiến của Lăng Hàn, hắn không thèm để ý chút nào.