Ở chỗ này, tốc độ tu luyện của hắn nhanh nhất, mà ai cũng không biết thời gian lưu cho hắn còn bao nhiêu, Cuồng Loạn chuẩn bị ở sau là một chiêu tiếp lấy một chiêu, ngay cả cường giả Thất Bộ cũng chỉ có thể miễn cưỡng ngăn chặn chủ thể của nó, căn bản không dứt ra được, ai ưu ai kém tự nhiên không cần nói.
Hắn nhất định phải nhanh tăng tu vi lên, đạt tới Lục Bộ thậm chí Thất Bộ, như vậy dù lực lượng vị diện trong cơ thể hắn còn không có đại thành, nhưng Thất Bộ Bất Tử Bất Diệt, chí ít có được khả năng vô hạn.
Cho nên, Lăng Hàn nhịn xuống một hơi này, ánh mắt thì nhìn thẳng Tân Khí Hổ.
Tên vương bát đản này, còn cái gì vạn cổ đệ nhất thiên kiêu, công báo tư thù, chờ hắn rảo bước tiến lên Tứ Bộ, Ngũ Bộ, nhất định phải treo đánh hỗn đản này, phía sau có cường giả Thất Bộ lại như thế nào, hắn nhất định phải chém.
- Đi thôi.
Tân Khí Hổ phất tay, một bộ đuổi người.
Lăng Hàn không có lên tiếng, chỉ quay người rời đi.
Chỉ chốc lát, Lâm U Liên đi tới.
- Lăng Hàn, trách ta sao?
Nàng mang theo áy náy.
Lăng Hàn lắc đầu:
- Cái này không có quan hệ gì tới ngươi.
Lâm U Liên lại nói:
- Lần này xuất chinh, huynh trưởng căn dặn, mọi thứ lấy Tân Khí Hổ cầm đầu, nếu như hắn làm quyết định liền không được chống lại.
A, còn có sự tình này?
Lăng Hàn kinh ngạc, Lâm Tiêu Dương hẳn là sẽ không không biết mâu thuẫn giữa hắn cùng Tân Khí Hổ, vì sao sẽ còn cố ý cho Lâm U Liên một kim cô chú như thế?
Là Lâm Tiêu Dương không ngờ Tân Khí Hổ sẽ ánh mắt thiển cận, công báo tư thù như thế, hay là có dụng ý khác?
Lăng Hàn nghĩ nghĩ, lập tức lắc đầu, Lâm Tiêu Dương là tuyệt đối không có vấn đề.